Chương 27

Diêu Điệp Ngọc tuyệt đối không muốn ở lại nơi này đâu, nàng thà rằng hai chén trà vừa rồi đổ cả lên người mình còn hơn.

Thế nhưng chén trà ấy như có mắt, cố tình không rơi lấy một giọt nào lên người nàng, thật khiến người ta khóc không ra nước mắt.

Ngân Đao bất giác nảy sinh lòng thương cảm với Diêu Điệp Ngọc. Không phải thương cảm vì nàng đã sa vào miệng cọp, hôm nay sẽ bị ăn sạch sành sanh ở đây, mà là thương cảm vì nàng đã một bước chân vào hang cọp, từ nay về sau khó lòng thoát thân.

Ở kinh thành có biết bao tiểu thư khuê các được nuông chiều từ tấm bé, sao lại cứ phải lòng một người đã có chồng cơ chứ? Ngân Đao nghĩ mãi không ra, trong lòng chỉ đành cho rằng đó là sở thích quái lạ của Yến Hạc Kinh.

Kim Nguyệt Nô đặt dụng cụ trong tay xuống rồi theo A Bích cô nương rời khỏi tiểu lâu. Một lát sau, Ngân Đao cũng biết ý mà lui ra.

Tiểu lâu vốn rộng rãi, nhưng Diêu Điệp Ngọc lại cảm thấy mình không có chỗ để đứng. Nàng chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt hoảng hốt bất an nhìn Yến Hạc Kinh với dáng vẻ như sắp ra pháp trường. Người không biết chuyện còn tưởng nàng sắp ra chiến trường huyết chiến với quân thù ấy chứ.

Yến Hạc Kinh vừa buồn cười lại vừa không thể cười nổi. Chàng vốn định trêu ghẹo Diêu Điệp Ngọc vài câu, nhưng thấy nàng sợ đến mức này, bèn dẹp đi ý nghĩ đó rồi đi thẳng vào chuyện chính: “Không phải tới đo người hả?”

“Đ-Đo ạ.” Diêu Điệp Ngọc tất tả chạy đến nên trong tay chẳng mang theo món đồ nghề nào. May thay, Kim Nguyệt Nô đã chuẩn bị một bộ dụng cụ hết sức đủ đầy, nàng bèn tìm lấy một dây thước vải từ trong đó.

Hôm nay Yến Hạc Kinh vận một chiếc áo đáp hộ [23] có phần đệm cổ làm bằng lụa sa trắng. Chiếc đáp hộ này vốn được may rộng rãi, nếu không cởi ra, việc lấy số đo sẽ chẳng thể nào chính xác được. Tay Diêu Điệp Ngọc vân vê dây thước vải, ngập ngừng hồi lâu mới gom hết can đảm cất lời: “Yến đại nhân, ngài có thể cởi chiếc đáp hộ bên ngoài ra trước được không ạ?”

[23] Áo đáp hộ Tiểu Trùng Quái Điệp - Chương 27

“Được.” Yến Hạc Kinh lập tức cởi phăng chiếc đáp hộ ngay trước mặt Diêu Điệp Ngọc, để lộ ra lớp áo bào đơn đang mặc bên trong.

Đáp hộ vừa cởi ra, một làn hương thanh dịu chợt phả vào cánh mũi.

Yến Hạc Kinh vốn có thói quen dùng trầm hương để xông y phục. Mùi hương của trầm vừa vặn, không quá nồng cũng chẳng quá nhạt, một khi đã ngửi thấy thì dường như mọi hương thơm khác đều tan biến, khiến cho bao muộn phiền trần tục trên người như được gột rửa sạch trong.

Diêu Điệp Ngọc bất giác hít sâu mấy hơi, trong đầu thầm nghĩ, ngày nào đó gia đình không còn cần nàng phải nuôi tằm dệt vải để trang trải qua ngày nữa, nhất định nàng cũng phải đi mua một ít hương liệu về xông y phục mới được.

Vẻ sâu lắng của trầm hương càng tôn lên khí chất phi phàm của Yến Hạc Kinh, nhưng Diêu Điệp Ngọc lại cho rằng chàng đang cố tỏ ra thâm trầm, dụng ý thị uy với mình. Nàng bỗng dưng thấy lá gan mình to hẳn ra, chẳng còn sợ sệt nữa, chỉ muốn mau chóng lấy xong số đo rồi tránh xa con người này ra một chút: “Đại nhân, xin hãy dang tay ra.”

Mỗi khi Diêu Điệp Ngọc tỏ vẻ chán ghét, đôi mày của nàng lại bất giác cau lại. Yến Hạc Kinh ngơ ngác như lọt vào trong sương mù, chẳng hiểu mình lại chọc phải nàng ở chỗ nào: “Ừ.”

Đợi Yến Hạc Kinh dang rộng đôi cánh tay, ánh mắt Diêu Điệp Ngọc thoáng chút bối rối. Nàng kéo thẳng dây thước vải, bắt đầu đo chiều dài cánh tay trước tiên.

Cánh tay đối phương dài đến hai thước ba tấc (khoảng 74-78cm), chẳng khác nào loài vượn tay dài. Diêu Điệp Ngọc thầm cảm thán trong lòng, rồi lại trưng ra vẻ mặt vô cảm, dùng bút ghi lại số đo lên giấy. Ghi xong, nàng bắt đầu đo sang vai, ngực, rồi đến eo và hông.

Khi đo đến phần cánh tay và bờ vai, Diêu Điệp Ngọc vẫn giữ được vẻ thong dong, bình tĩnh. Nhưng kể từ lúc bắt đầu đo sang vòng ngực, đôi gò má nàng tựa như có một áng mây hồng mềm mại lướt qua, ngượng ngùng đến độ nhịp thở cũng chậm đi vài phần.

Nam nữ thụ thụ bất thân, trước đây mỗi khi đến nhà người khác may đo y phục, hễ gặp phải gia chủ trẻ tuổi, nàng đều nhờ tiểu đồng trong nhà giúp lấy số đo. Vậy mà tiểu đồng của Yến Hạc Kinh đã sớm chẳng thấy tăm hơi đâu nữa rồi.

Khi đo những vị trí này, dây thước vải trên tay phải được kéo thật căng thì số đo mới chuẩn xác. Mà một khi đã kéo căng thì dù có cẩn thận né tránh đến đâu, đầu ngón tay cũng khó lòng không chạm vào thân thể của nam nhân.

Diêu Điệp Ngọc ngượng ngùng chẳng dám chạm vào, đành hờ hững quấn vòng thước vải lỏng lẻo rồi đo đại, để rồi khi ghi vào giấy lại tự ý trừ bớt đi nửa tấc (1 tấc khoảng 3,33cm).

Sau khi đo đạc xong xuôi, Diêu Điệp Ngọc lại một lần nữa thầm cảm thán trong lòng: Lưng hùm eo ong, quả là một con chim kim cương mặt hoa da phấn [24] có thân hình tam giác ngược.

[24] Chim kim cương mặt hoa da phấn: ám chỉ Yến Hạc Kinh có khuôn mặt đẹp trai, trắng trẻo, thư sinh nhưng lại sở hữu thân hình vạm vỡ, cường tráng. Kim cương ở đây ý nói thân thể rắn chắc như kim cương hay thần hộ pháp. Còn chim (hay điểu) là cách gọi ghét bỏ đặc trưng của chị bé dành cho nam 9. Trước hết vì trong tên chàng có chữ Hạc (một loài chim), nên trước đó nàng từng viết trong tùy bút gọi Yến Hạc Kinh là Điểu Quan. Diêu Điệp Ngọc là người nuôi tằm mà chim là thiên địch chuyên ăn sâu ăn tằm, thế nên đối với nàng, gọi ai là chim tức là mắng người đó là kẻ ác, kẻ thù.