Có vẻ Ngân Đao đã quá quen với cảnh chó mèo choảng nhau, lúc đi ngang qua chú mèo, hắn chỉ lẩm bẩm một câu: “Chó con sao thắng được mèo, sâu non sao đỡ mỏ neo chim trời [22]…”
[22] Sâu non trong bản gốc là tiểu trùng, ám chỉ trùng nương, còn chim trời là ai thì biết rồi ha :))Giọng hắn quá nhỏ, Diêu Điệp Ngọc và Kim Nguyệt Nô đều không nghe rõ, mà dẫu có nghe rõ thì lúc này họ cũng chẳng hiểu ý tứ là gì.
Ngân Đao dẫn hai người đến một hoa viên nằm sau dãy nhà sau cùng. Đây là nơi Yến Hạc Kinh thường lui tới lúc rảnh rỗi.
Hôm nay trong hoa viên chỉ có hai tỳ nữ đang quét dọn, những đóa hải đường nở rộ yêu kiều đã rụng đầy trên chiếc giường mây, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng Yến Hạc Kinh đâu cả.
“Ủa, công tử đi đâu rồi?” Ngân Đao tiu nghỉu hỏi tỳ nữ đang quét sân. Hôm nay khó khăn lắm hắn mới đưa được người đến, nếu không để Yến Hạc Kinh gặp được thì chẳng phải là công cốc hay sao?
Tỳ nữ nghe hỏi, bèn chỉ tay về phía sau: “Công tử ra tiểu lâu đằng sau nhà uống trà rồi.”
Phía sau trạch viện có một tiểu lâu ba gian, cửa đối diện với rừng chuối và tre, cửa sổ trông ra ao sen và suối nước, phong cảnh hữu tình vô cùng. Mỗi khi uống trà Yến Hạc Kinh đều đến nơi này, đôi lúc lòng phiền muộn chán chường không muốn ra khỏi cửa, chàng cũng sẽ đến đây để giải khuây.
Ngân Đao đoán rằng có lẽ hôm nay tâm trạng Yến Hạc Kinh không vui là vì chuyện tình cảm phiền não. Hắn nghĩ một lát rồi vội vã đi về phía tiểu lâu.
Diêu Điệp Ngọc sợ lạc đường, thấy Ngân Đao rảo bước nhanh hơn nàng cũng vội vàng bám gót.
Vừa đến phía sau trạch viện, một màu xanh tươi mát rượi đã ập vào mắt. Yến Hạc Kinh vận y phục tươi tắn, dung mạo tuấn tú đang đứng trên thềm nghỉ, lười biếng trò chuyện với chú chó: “Đánh không lại thì ngươi trốn đi, nó là bảo bối của tỷ nhi, ta cũng đành chịu thôi…”
Lời chưa dứt, tiếng bước chân dồn dập đã cắt ngang dòng suy nghĩ của chàng.
“Công tử, các nương tử đến đo người may áo đã tới rồi.” Ngân Đao vừa đến nơi đã lên tiếng: “Là Diêu nương tử và Kim nương tử ạ.”
Diêu Điệp Ngọc và Kim Nguyệt Nô nghe vậy bèn cùng cúi người hành lễ.
Yến Hạc Kinh thoáng chút ngạc nhiên khi thấy Diêu Điệp Ngọc xuất hiện tại nơi này. Tựa như người vừa tỉnh cơn say, trong đáy mắt chàng ánh lên bóng mây và sóng nước long lanh, rồi dần trở nên trong trẻo sáng ngời. Âm cuối của chàng hơi khàn, cất tiếng: “Đem con mèo của tỷ nhi đến nha môn bắt chuột đi.”
“Dạ.” Ngân Đao đáp lời: “Vậy công tử muốn đo người ở tiểu lâu, hay là…”
Chẳng đợi Ngân Đao nói hết lời, Yến Hạc Kinh đã vén rèm bước vào trong tiểu lâu.
Chú chó nhỏ thấy Yến Hạc Kinh vào trong, nó sủa vang một tiếng rồi chạy vào rừng trúc nô đùa.
Ngân Đao hiểu rằng chàng muốn ở riêng với Diêu Điệp Ngọc trong tiểu lâu, bèn tiến lên vén rèm, cất lời: “Mời hai vị nương tử vào trong.”
Bên trong tiểu lâu, cửa sổ dán giấy, rèm lau, sạp gỗ ghế đá, tuy đơn sơ nhưng lại mang phong vị của chốn núi non. Diêu Điệp Ngọc vừa bước vào, lòng càng thêm căng thẳng. Nàng sợ Yến Hạc Kinh sẽ gặng hỏi chuyện hôm qua, sợ hễ chàng không vui là sẽ buông lời chế giễu hành vi chịu tội thay chồng của mình.
Giữa lúc sợ hãi, nàng lại nhớ đến cơn ác mộng cách đây không lâu, hoảng đến độ không dám thở mạnh, cứ đứng đờ người bên cạnh Kim Nguyệt Nô như một khúc gỗ.
Kim Nguyệt Nô chưa từng giao thiệp với Yến Hạc Kinh, hôm nay nàng ấy đến đây chẳng qua cũng chỉ vì tiền công nên không có nhiều nỗi lo lắng như Diêu Điệp Ngọc. Nàng ấy hành lễ một lần nữa rồi cất tiếng hỏi: “Thưa đại nhân, bây giờ có tiện để đo người không ạ?”
Yến Hạc Kinh không đáp, ánh mắt chàng lơ đãng liếc về phía bàn trà. Ngân Đao vốn thông minh lanh lợi, lập tức đến trước bàn trà rót hai chén trà mang đến trước mặt Kim Nguyệt Nô và Diêu Điệp Ngọc: “Hai vị nương tử vội vã đến đây, chắc hẳn đã khát nước rồi, mời dùng chén trà cho mát giọng.”
Trà được đưa đến tận tay, Kim Nguyệt Nô và Diêu Điệp Ngọc vừa mừng vừa lo. Đang định đưa hai tay ra nhận lấy, nào ngờ cổ tay Ngân Đao như thể bị chuột rút, hai chén trà trong tay không cầm vững, đổ sạch không còn một giọt lên váy của Kim Nguyệt Nô.
“Ái da!” Bị trà đổ ướt váy, Kim Nguyệt Nô kinh hô thành tiếng.
Sự việc xảy ra quá đột ngột, Diêu Điệp Ngọc cũng giật mình kêu lên theo.
“Ối chà, cái tay tôi vụng về quá! Kim nương tử không sao chứ?” Ngân Đao luống cuống tay chân, vội lấy ra một chiếc khăn tay đưa cho Kim Nguyệt Nô để lau vết trà. Nhưng nước trà đã thấm ướt sũng cả váy áo, dù có lau thế nào cũng không thể sạch sẽ khô ráo lại được.
Nước trà chỉ ấm nóng, đổ lên người không đến nỗi gây bỏng, chỉ là người ngợm ướt nhẹp quả thực không mấy dễ chịu. Đôi mày của Kim Nguyệt Nô khẽ chau lại, nhưng miệng vẫn đáp: “Ta không có gì đáng ngại.”
Ngân Đao giả vờ tự đánh vào tay mình một cái, rồi cao giọng gọi một cô nương tên A Bích đến: “Bây giờ hơi lạnh vẫn chưa tan hết, nếu không mau thay bộ y phục ướt sũng này e sẽ bị nhiễm lạnh mất. Hay là Kim nương tử cứ theo A Bích cô nương này đi thay y phục đi…”
“T-Ta đi cùng Nguyệt Nô tỷ tỷ.” Nghe đến đây, Diêu Điệp Ngọc như bừng tỉnh. Nếu Kim Nguyệt Nô đi thay y phục, chẳng phải nàng sẽ phải một mình đối mặt với nam nhân trước mắt này trong tiểu lâu hay sao? Diêu Điệp Ngọc bỗng nhiên oán hận tại sao người bị đổ nước trà vào không phải là mình.
“Chuyện này…” Kim Nguyệt Nô lo lắng nhìn về phía Yến Hạc Kinh, sợ chàng sẽ không vui.
“Không sao, cô cứ đi thay y phục đi.” Yến Hạc Kinh thong thả chặn đứng đường lui của Diêu Điệp Ngọc: “Cứ để Diêu nương tử đo người cho ta trước là được, như vậy cũng không làm lỡ việc.”