Nghe những lời Kim Nguyệt Nô và Ngân Đao nói, Diêu Điệp Ngọc lúc thì buồn bã, lúc lại vui mừng, cảm xúc thay đổi quá nhanh, đến cuối cùng vẻ mặt cũng không còn kiểm soát được nữa.
Rõ ràng là chuyện vui, thế mà khóe môi nàng lại vương một nụ cười gượng gạo, nhưng trong đôi mày và ánh mắt lại ngập tràn niềm hân hoan, đặc biệt là đôi mắt trong veo sáng ngời ấy đã cong cong híp lại thành hai vầng trăng khuyết.
Lúc này, Ngân Đao còn căng thẳng hơn bất kỳ ai, hắn dồn hết mười hai phần chú ý vào người Diêu Điệp Ngọc. Nào ngờ sau khi nghe một chuyện vui như vậy, nàng lại có vẻ mặt dở khóc dở cười tựa như đang có điều gì khó xử, khiến những lời Ngân Đao đã soạn sẵn trong bụng không biết có nên nói ra hay không.
Công tử nhà hắn còn nói, chỉ cần chịu đến giúp chàng đo người may áo, lá dâu trong vườn dâu tằm nàng có thể tùy ý hái.
Đối với một tằm nương không có đất trồng dâu, ngày nào cũng phải ra ngoại thành hái lá dâu mà nói, đây chẳng phải là một món hời từ trên trời rơi xuống hay sao?
Xem kìa, vì muốn thực hiện cho bằng được gian kế của mình mà mưu lược trong đầu công tử nhà hắn sắp phong phú ngang ngửa với Gia Cát tiên sinh rồi.
Ngân Đao vừa âm thầm quan sát phản ứng của Diêu Điệp Ngọc, vừa không ngừng tính toán trong lòng.
Vừa nghĩ đến gương mặt lạnh như băng của Yến Hạc Kinh, Diêu Điệp Ngọc đã muốn từ chối theo phản xạ. Nhưng cổ họng nàng như nghẹn lại, chỉ có thể mở miệng lắp bắp trong vô vọng: “C-Chuyện này…”
“Cô nương ngốc, còn do dự gì nữa, cùng đi thôi.” Khi nghe nói tiền công không bị giảm, Kim Nguyệt Nô thầm thở phào nhẹ nhõm. Dù cho hai người có chia đôi một lượng tám tiền thì đó cũng là một món tiền bất ngờ rồi.
Kim Nguyệt Nô kéo tay áo Diêu Điệp Ngọc, chủ động nhận lời giúp nàng.
Hi tỷ nhi đứng bên cạnh còn vui hơn cả Diêu Điệp Ngọc. Diêu Điệp Ngọc bối rối không biết phải làm sao, do dự một lúc lâu mới lên tiếng: “T-Ta có thể ghé qua tiệm lụa một chuyến trước được không?”
Kim Nguyệt Nô vừa nghe đã biết Diêu Điệp Ngọc định làm gì, bèn buông một câu nửa như mắng nửa như không: “Muội cứ nhất quyết phải đi đổi mớ tơ vụn này ngay hôm nay sao? Ngày mai đổi thì cũng giá đó mà.”
“Sao lại là tơ vụn được chứ, tơ vụn cũng đáng giá một trăm năm mươi văn tiền đấy.” Diêu Điệp Ngọc rụt cổ lại, ánh mắt liếc sang nhìn Hi tỷ nhi.
Hi tỷ nhi là một cô bé ngoan ngoãn hiểu chuyện, biết rằng người không phận sự không thể tùy tiện ra vào những trạch viện quyền quý như thế. Cô bé dùng hai tay đón lấy mớ tơ nổi từ tay Diêu Điệp Ngọc, nói: “Vậy muội về nhà trước đây, tẩu tẩu mau đi đi ạ.”
Ngân Đao chỉ hận không thể lập tức đưa Diêu Điệp Ngọc đến trạch viện của Yến Hạc Kinh ngay. Hi tỷ nhi vừa đi khỏi, hắn đã đứng bên cạnh thúc giục: “Hai vị nương tử, chúng ta đi nhanh lên một chút. Lát nữa công tử nhà tôi còn phải đến nha môn thẩm vấn phạm nhân nữa.”
Dứt lời, chẳng đợi Diêu Điệp Ngọc gật đầu, Ngân Đao đã cất bước đi thẳng.
“Đi thôi, đi thôi.” Kim Nguyệt Nô thấy Ngân Đao đã nhấc chân, bèn kéo tay Diêu Điệp Ngọc vội vã nối gót theo sau.
“Nguyệt Nô tỷ tỷ, mắt ta không được tinh tường cho lắm, lát nữa phiền tỷ lấy số đo cho Yến đại nhân nhé.” Diêu Điệp Ngọc lảo đảo bước đi vài nhịp, đợi đến khi vững gót mới lên tiếng: “Ta sẽ cầm bút ghi chép lại.”
“Được thôi.” Kim Nguyệt Nô chẳng hề nghĩ ngợi mà nhận lời ngay.
…
Trạch viện mà Yến Hạc Kinh tự mua nằm trên con phố phía Nam, cách nha môn chừng một dặm ba thước [21].
[21] Một dặm ba thước là khoảng 501 mét, một con số cụ thể đến mức buồn cười, mình nghĩ ở đây nó mang ý nghĩa châm biếm tính cách nhân vật nhiều hơn là đo đạc thực tế. Bởi khoảng cách 500m là rất gần, đi bộ chỉ mất 5-10 phút. Điều này cho thấy Yến Hạc Kinh mua nhà ngay sát chỗ làm để tiện đi lại hưởng thụ, đúng chất công tử bột không chịu khổ được.Phố Nam san sát những bức tường cao, nhà cửa nối liền nhau, phần lớn là tư dinh nguy nga của các địa chủ và quý tộc. Nơi đây hầu như không có cửa hàng buôn bán nào, thế nên Diêu Điệp Ngọc gần như chưa từng đặt chân đến.
Khi đến đây, trông thấy những tòa dinh thự cao ngất uy nghi, đình viện thăm thẳm, lòng nàng lại không khỏi có chút ganh tị.
Diêu Điệp Ngọc cứ cúi gằm mặt suốt cả chặng đường, men theo gót chân của Ngân Đao để tiến vào một tòa trạch viện được tường phấn bao bọc, điểm xuyết những hàng liễu xanh rủ bóng.
Vừa bước vào trong, đôi mắt nàng vẫn chỉ dán chặt xuống con đường lát đá xanh sạch không một hạt bụi, chẳng dám ngước nhìn bốn phía.
Trạch viện sâu hun hút và tĩnh lặng, nơi họ đi qua có cây xanh rủ bóng mát, có hoa thơm mọc chen lối đi mang đậm khí chất của một chốn ẩn cư. Dù không ngẩng đầu quan sát cảnh vật xung quanh, Diêu Điệp Ngọc vẫn cảm nhận được sự rộng rãi, xa hoa cùng vẻ thanh tao, sâu lắng của tòa trạch viện này.
Đi được chừng trăm bước, vòng vèo qua mấy cánh cửa, bốn bề vẫn không thấy bóng dáng một người hầu kẻ hạ nào. Chỉ có hình ảnh mờ ảo, hỗn loạn của một chú chó con và một con mèo nhỏ đang vờn nhau.
Tiếng sủa xen lẫn tiếng chuông leng keng, chó con không địch lại mèo nhỏ, bèn tru lên ai oán rồi cúp đuôi chạy biến.
Kim Nguyệt Nô vừa sợ mèo lại vừa sợ chó, thấy trong viện có chó mèo thì mặt mày tái mét, nàng ấy sợ đến mức phải nấp sau lưng Diêu Điệp Ngọc.
Thấy vậy, Ngân Đao cười nói: “Đây là chó mèo nhà nuôi, không cào người đâu, hai vị nương tử cứ yên tâm.”
Diêu Điệp Ngọc không sợ chó, nhưng lại hơi e dè mèo, có điều cũng không đến mức vừa thấy đã run lẩy bẩy không đi nổi. Nàng liếc nhìn con mèo vừa giành chiến thắng đang ngồi dưới bóng hoa liếʍ láp móng vuốt.
Đó là một con mèo trắng như tuyết, nhìn kỹ hơn thì thấy trên cổ nó có đeo một chiếc chuông vàng, trông hao hao con mèo trắng trong nhà lao, chẳng biết có phải là một hay không.