Chương 24

“Chúng phải ngủ hết một ngày một đêm, sau khi lột xác còn phải nghỉ ngơi mấy canh giờ mới ăn. Cho nên hôm nay và ngày mai không cần dọn dẹp đâu.”

“Vậy ngày kia mới đi hái lá dâu ạ?” Hi tỷ nhi hỏi.

“Đúng vậy, bây giờ hái về chúng cũng không ăn.” Diêu Điệp Ngọc kiên nhẫn đáp: “Để hai ngày thì không còn tươi nữa, lãng phí lắm.”

Nghe đến đây, Hi tỷ nhi vui vẻ ra mặt: “Vậy hôm nay tẩu tẩu ở nhà suốt ạ? Tẩu có thể dạy muội đọc sách được không?”

“Dạy thì được thôi, nhưng ta phải mang số tơ vụn tích trữ từ trước đi đổi lấy tiền đã.”

“Tẩu tẩu đã tích được một cân tơ vụn rồi ạ?”

“Được hai cân rồi đấy. Mấy hôm nay trời mưa, hơi ẩm ướt nên phải đổi sớm, đổi sớm có thể bán được thêm mấy văn tiền.”

“Vậy muội đi cùng tẩu tẩu.”

“Được.”

Tơ vụn lấy từ kén tằm, một cân có thể đổi được một trăm hai mươi văn tiền, nhưng nếu tơ mịn hơn một chút thì một cân có thể đổi được một trăm năm mươi văn. Diêu Điệp Ngọc sắp xếp tơ vụn gọn gàng vào giỏ, dẫn Hi tỷ nhi đến tiệm lụa ở cửa Nam.

Tơ vụn có thể dùng làm vật liệu độn giữ ấm cho áo bông mùa đông, cũng có thể kéo lại thành sợi để dệt lụa hồ. Bây giờ mùa đông sắp qua, áo bông tạm thời chưa cần đến nên bán tơ vụn cho các tiệm lụa sẽ đổi được nhiều bạc hơn.

Diêu Điệp Ngọc dẫn Hi tỷ nhi ra khỏi nhà chưa được bao lâu thì gặp Kim Nguyệt Nô đang đi sau Ngân Đao, hai người họ đều cầm theo dụng cụ may vá.

Trên mặt Ngân Đao thoáng hiện một nụ cười nhàn nhạt, hắn liếc mắt nhìn Diêu Điệp Ngọc, thầm nghĩ sao mà trùng hợp thế không biết.

Sao tiểu đồng của Yến Hạc Kinh lại ở đây? Diêu Điệp Ngọc không nhìn thấy nụ cười trên mặt Ngân Đao, lòng đầy nghi hoặc tiến lên chào hỏi Kim Nguyệt Nô.

Hai người vừa đi vừa trò chuyện dăm ba câu, Kim Nguyệt Nô đột nhiên hỏi: “Muội đã đến chỗ Yến đại nhân cầu xin chưa?”

“Xin rồi, nhưng vô dụng.” Tiểu đồng của Yến Hạc Kinh đang đứng ngay bên cạnh, Diêu Điệp Ngọc không muốn nói nhiều về chuyện hôm qua, vội lảng sang chuyện khác: “Tỷ cầm kim chỉ thế này, là đến nhà người ta may y phục à?”

“Phải đó.” Gương mặt Kim Nguyệt Nô rạng rỡ nụ cười, tựa như gặp được chuyện vui khôn xiết: “Yến đại nhân muốn may quan phục mùa hạ, mời ta đến đo người cắt áo. Tiền công một ngày đã được một lượng tám tiền, làm ba ngày là có bốn lượng bạc rồi. Quan lớn từ nơi khác đến có khác, ra tay quả thật hào phóng!”

“B-Bao nhiêu?” Trong thoáng chốc Diêu Điệp Ngọc như bị ếm bùa định thân, nàng chôn chân tại chỗ, hai mắt trợn tròn.

“Một lượng tám tiền đó.” Kim Nguyệt Nô bị giọng nói của Diêu Điệp Ngọc dọa cho giật nảy mình. Nàng ấy vỗ ngực, hờn dỗi đáp: “Một trùng nương trông yếu đuối mỏng manh như muội, vậy mà cũng có thể hét ra cái giọng sang sảng như sấm vậy. Chỉ cần lớn tiếng thêm chút nữa thôi là ta bị muội dọa cho ngất xỉu mất.”

Nãy giờ Ngân Đao vẫn lặng thinh đứng bên cạnh, lúc này hắn bèn chen vào một câu, ánh mắt ánh lên niềm mong đợi sâu sắc: “Có phải Diêu nương tử đã nhớ ra chuyện gì rồi không?”

“Phải phải, ta nhớ ra rồi, ta chính là Diêu thị đó…” Diêu Điệp Ngọc dở khóc dở cười, giọng lí nhí như muỗi kêu, lẩm bẩm đáp lại.

Biết sớm rằng may quan phục cho tên Điểu Quan Yến Hạc Kinh này một ngày có thể kiếm được một lượng tám tiền, thì hôm qua dẫu có phải xé rách cả da mặt, nàng cũng đã thừa nhận mình chính là Diêu thị trong lời của Lý Thành Quách nói rồi.

“Không nhớ ra chuyện gì khác nữa sao?” Đây không phải là câu trả lời mà Ngân Đao mong muốn, hắn có chút sốt ruột: “Hay là Diêu nương tử thử nhớ lại xem.”

Diêu Điệp Ngọc đầu óc đâu mà nhớ ra chuyện gì khác, nàng đang chìm trong nỗi đau khôn xiết vì vuột mất khoản tiền công béo bở đây này. Một lượng tám tiền, nàng đốt đèn hao dầu dệt vải ròng rã cả tháng trời cũng chỉ kiếm được vỏn vẹn tám tiền.

Giá như có thể quay lại ngày hôm qua thì tốt biết mấy.

Người ta thường nói của cải tiền tài là thứ không thể cưỡng cầu, thế nhưng tiền bạc đã dâng đến tận cửa, sờ tận tay rồi mà còn không giữ được, quả nhiên nàng là kẻ có số nghèo hèn.

Diêu Điệp Ngọc thở dài thườn thượt mấy hơi, Điểu Quan… À không phải, Yến đại nhân này quả là một người tốt, cũng là một con chim tốt, là do nàng có mắt không tròng rồi.

Dù có gõ bên đông hỏi bên tây thế nào, cái đầu óc như đài sen [20] chẳng nhớ được chuyện gì của Diêu Điệp Ngọc vẫn không khai thông được. Ngân Đao đành bất lực, làm theo một kế hoạch khác, nói tiếp: “Yến đại nhân sợ nóng, muốn mau chóng có quan phục mùa hạ để mặc. Diêu nương tử cũng biết việc kim chỉ may vá, hay là cùng đi đi? Hai người quen biết nhau, đi chung cũng có bạn có bè.”

[20] Đài sen sau khi lấy hết hạt thường trống rỗng và có nhiều lỗ hổng. Do đó, đầu óc như đài sen là mô tả một người kém thông minh, ngốc nghếch.

Nói đến đây, hắn sợ Kim Nguyệt Nô sẽ không vui, hiểu lầm rằng hai người cùng may một bộ y phục thì tiền công sẽ bị chia đôi, bèn nhấn mạnh giọng, bồi thêm một câu: “Yến đại nhân đã nói, bất kể có mấy vị nương tử cùng may một bộ quan phục thì tiền công một ngày vẫn là MỘT LƯỢNG TÁM TIỀN!”