Chương 23

Quê gốc của Diêu Điệp Ngọc ở huyện Vụ Nguyên, phủ Huy Châu. Khi cha nàng là Diêu Viễn Sơn còn tại thế, gia cảnh nhà nàng vốn chẳng hề túng thiếu. Lúc Diêu Điệp Ngọc vừa chào đời, vì Diêu Viễn Sơn sợ Từ Di Lan vất vả chuyện chăm con mọn nên đã tìm hai vυ" nuôi về để cho con bú mớm.

Diêu Viễn Sơn chỉ có độc một mụn con gái là Diêu Điệp Ngọc nên trong lòng yêu thương vô cùng. Thấy nàng tuổi còn nhỏ đã ham đọc sách, ông liền bỏ ra mấy lượng vàng mời một nữ sư phó nổi tiếng trong vùng về để dạy nàng tập viết chữ son [19], đồng thời truyền dạy các sách như Luận Ngữ, Tiểu Học.

[19] Tập viết chữ son là phương pháp tập viết chữ Hán dành cho trẻ em mới bắt đầu đi học. Người thầy sẽ dùng bút lông chấm mực chu sa viết các chữ mẫu lên giấy. Học trò sẽ dùng bút lông chấm mực đen đồ lên trên nét chữ màu đỏ đó cho thật trùng khớp.

Tiếc thay, tháng ngày được học hành của Diêu Điệp Ngọc chỉ kéo dài vỏn vẹn nửa năm, bởi sau đó, gia đình nàng bỗng nhiên gặp phải biến cố kinh hoàng.

Diêu Viễn Sơn là một thương nhân buôn gỗ thường xuyên ra biển, mà những người làm ăn trên biển thì sợ nhất chính là những cơn cuồng phong có thể nuốt chửng mọi thứ, cùng với lũ hải tặc tàn độc mất hết tính người.

Diêu Viễn Sơn quả là phận số hẩm hiu, trong một lần ra khơi, ông đã không bao giờ trở về nữa. Nghe những thương nhân đi cùng chuyến kể lại, giữa đường ông đã gặp phải lũ hải tặc chặn đường cướp bóc, khó khăn lắm mới thoát được khỏi tay chúng thì lại không may gặp phải sóng to gió lớn, cuối cùng vùi thân dưới đáy biển sâu, đến một mảnh xương tàn cũng không tìm thấy.

Sau khi Diêu Viễn Sơn gặp nạn, toàn bộ gia sản trong nhà, từ ruộng đất, cửa hàng cho đến các khu đất trên núi ở khắp nơi đều bị các huynh đệ thúc bá trong họ chiếm đoạt, chia nhau nuốt trọn.

Từ Di Lan chỉ là một nữ tử yếu đuối, sức đâu mà tranh giành lại. Đi báo quan thì ngược lại còn bị chúng vu cho tội thông gian với kẻ khác, suýt chút nữa đã phải ngồi tù. Của cải chất cao như núi mà phu quân bà để lại, cuối cùng Từ Di Lan chỉ nhận được vỏn vẹn vài lượng bạc, cùng mấy món đồ chơi bằng gỗ do chính tay phu quân làm.

Những món đồ chơi bằng gỗ ấy là do Diêu Viễn Sơn tự tay làm cho ái nữ Diêu Điệp Ngọc của mình.

Cầm trên tay những thứ chẳng đáng một đồng tiền này, Từ Di Lan quay về quê gốc ở phủ Cửu Giang mua hai mẫu ruộng, một chiếc guồng nước, rồi chân lấm tay bùn ra sức cày cấy, chắt chiu từng chút một nuôi nấng Diêu Điệp Ngọc khôn lớn.

Lúc gia đình xảy ra chuyện, Diêu Điệp Ngọc hãy còn quá nhỏ, vẫn còn là một đứa trẻ tập viết chữ son mà cầm bút còn chưa vững. Khi ấy ký ức hãy còn non nớt nên nàng gần như chẳng có cảm nhận gì về sự thay đổi từ giàu sang đến nghèo túng.

Nếu không phải trước ngày thành thân, Từ Di Lan lấy ra cây trâm trị giá mấy chục lượng bạc để làm của hồi môn cho nàng, thì có lẽ Diêu Điệp Ngọc đã chẳng bao giờ nhớ lại được những chuyện ngày xưa.

Mãi đến khi lờ mờ nhớ ra, Diêu Điệp Ngọc mới nhận ra một cách muộn màng rằng đầu óc mình chẳng được lanh lợi cho lắm. Khả năng ghi nhớ của nàng cũng rất kém, nếu không ghi lại, biết đâu nửa tháng sau đã quên sạch sành sanh rồi. Thế nên Diêu Điệp Ngọc bắt đầu viết tùy bút, những chuyện vui, chuyện buồn hay đáng sợ gặp phải thường ngày, nàng đều ghi lại cẩn thận lên giấy.

Viết xong chuyện giấc mơ hôm nay và việc vào nhà lao, Diêu Điệp Ngọc lật giở về mấy trang trước, vô tình lật đến trang viết về chuyện dìm chết bé gái sơ sinh.

Hôm ấy về đến nhà, dù lòng vẫn còn sợ hãi, nàng vẫn ghi lại tất cả những gì tai nghe mắt thấy vào sổ. Diêu Điệp Ngọc vừa viết vừa run, vừa run vừa khóc, đến cả dung mạo của nam tử kia cũng được nàng miêu tả cặn kẽ, chỉ thiếu nước vẽ lại chân dung gã mà thôi.

Nàng đã viết những dòng này trong nước mắt, nét chữ xiêu vẹo nguệch ngoạc, vài chỗ mực còn bị nước mắt làm cho nhòe đi, chữ viết cũng biến dạng chẳng thành hình thù gì nữa. Diêu Điệp Ngọc không đủ can đảm để nhìn lại trang giấy này quá lâu, chỉ lướt mắt qua loa rồi vội vàng khép lại như phải bỏng.

Chỉ vì một giấc mơ khiến cho nỗi sợ của Diêu Điệp Ngọc đối với Yến Hạc Kinh lại vô hình dâng cao thêm mấy trăm trượng.

Sau đó, nàng thϊếp đi trong mơ màng, bóng hình Yến Hạc Kinh vẫn thường xuyên qua lại trong mộng, khiến cho nửa đêm sau Diêu Điệp Ngọc cứ kêu đắng miệng, than đau đầu, lại còn lẩm bẩm chửi Yến Hạc Kinh chẳng phải con chim tốt lành gì.

Hi tỷ nhi thức dậy đi vệ sinh tình cờ nghe được, hôm sau lúc dùng bữa sáng, cô bé tò mò hỏi: “Có phải hôm qua tẩu tẩu đã gặp ác mộng đáng sợ lắm không ạ?”

Mắt Diêu Điệp Ngọc hãy còn ngái ngủ, trông không có chút tinh thần nào. Nàng lắc đầu đáp ‘ừm’: “Cũng có thể coi là vậy, nhưng chỉ là mơ thôi.”

“Vậy hôm nay để muội đi dọn phòng tằm cho.” Hi tỷ nhi sờ lên gò má xanh xao của Diêu Điệp Ngọc, nói: “Tẩu tẩu về ngủ thêm một lát đi ạ.”

“Hôm nay tằm bắt đầu vào kỳ ngủ rồi.” Sáng sớm thức dậy, Diêu Điệp Ngọc đã đến phòng tằm trước tiên. Phần lớn tằm đã ngẩng cao đầu bước vào ngày ngủ, tằm trong kỳ ngủ thì không cần cho ăn.