Vừa nghe Diêu Điệp Ngọc nói vậy, Lữ Sĩ Phương hiểu liền, lời lẽ tuy êm tai nhưng thực chất là đã thất bại. Bà ta khẽ thở dài, trong lòng thoáng chút oán trách Diêu Điệp Ngọc vì quá cấp bách mà vái tứ phương, rốt cuộc tự làm trò cười.
Nhưng nghĩ lại thì nàng cũng chỉ vì cái nhà này, nên bà ta chẳng oán than nửa lời, chỉ đành nói: “Thôi, ăn cơm trước đã. Ta có nấu ít cháo và luộc mấy quả trứng vịt muối, cứ ăn tạm cho qua bữa.”
“Vâng, được ạ.” Lòng dạ Diêu Điệp Ngọc như tro tàn, lẳng lặng theo Lữ Sĩ Phương vào nhà.
Bấy giờ đang là giờ cơm tối, gia đình Hàn Tiện Ngu cũng đang dùng bữa.
Hàn Tiện Ngu chính là thúc thúc ruột của Lữ Bằng.
Sau khi hai huynh đệ Hàn Sùng Quy và Hàn Tiện Ngu lần lượt cưới vợ, họ vẫn sống chung một mái nhà. Đến khi Hàn Sùng Quy qua đời, Lữ Sĩ Phương và người em dâu Dư Thải Vi sống chẳng hòa thuận, bèn chủ động đề nghị ra ở riêng.
Vốn Dư Thải Vi cũng đã chất chứa nhiều bất mãn, vừa nghe Lữ Sĩ Phương không vừa lòng mình, bà ta cũng làm ầm lên. Thế nhưng, hai chị em dâu cãi vã ồn ào suốt mấy năm trời, cuối cùng vẫn vì cảnh nhà nghèo khó mà không chia nhà được, chỉ đành chia bếp nấu ăn riêng.
Từ ngày Lữ Bằng bị bắt giam, Diêu Điệp Ngọc đã không ít lần thầm thấy may mắn vì nhà mình và nhà thúc thúc đã chia bếp riêng. Bằng không, trong nhà lại thêm ba miệng ăn, chỉ e rằng nàng không thể chống đỡ nổi dù chỉ một ngày.
Bữa tối của nhà Hàn Tiện Ngu vô cùng thịnh soạn, có đủ ba món mặn một món canh, trong ba món đó lại có cả một đĩa thịt đầy ắp. Xem chừng hôm nay Hàn Tiện Ngu đã thắng lớn ở sòng bạc.
Mùi thịt thơm nức lan tỏa khắp chính đường, đương nhiên Diêu Điệp Ngọc đang dùng bữa ở đó cũng ngửi thấy.
Hi tỷ nhi và Tô ca nhi đang húp bát cháo loãng chỉ có lèo tèo vài hạt gạo, mắt cứ hau háu nhìn đĩa thịt trên bàn bên cạnh. Thấy hai đứa con mình thèm thuồng đến lộ cả ra mặt, Lữ Sĩ Phương cảm thấy vừa thất lễ vừa mất mặt.
Vả lại, bà ta vốn đã không ưa người em chồng trên danh nghĩa, chẳng muốn thấy gia đình họ được sung sướиɠ, lại càng không chịu nổi cảnh con cái mình phải ghen tị với nhà người ta. Chẳng qua cũng chỉ là một tên ma men cờ bạc và một mụ đàn bà lắm điều thôi sao?
Lữ Sĩ Phương lập tức trừng mắt, hằn học quát Hi tỷ nhi: “Ăn nhanh lên, ăn xong thì nhanh nhẹn một chút, qua giúp tẩu tẩu con dọn dẹp phòng nuôi tằm đi.”
Tuy Lữ Sĩ Phương mắng Hi tỷ nhi, nhưng Tô ca nhi nghe thấy tiếng quát nạt cũng không dám nhìn sang nữa.
Bị mắng, vành mắt Hi tỷ nhi lập tức đỏ hoe, cô bé cúi gằm mặt húp bát cháo loãng. Diêu Điệp Ngọc trông thấy cảnh ấy, bèn gắp lòng đỏ trứng trong bát mình bỏ vào bát của Hi tỷ nhi, rồi cất giọng dịu dàng để xoa dịu bầu không khí:
“Hai đứa ăn nhanh lên nào, ăn xong sẽ được ăn kẹo hồ lô. Lúc về nhà, tẩu tẩu tình cờ gặp Trương thúc nên đã mua hai xâu kẹo hồ lô đây này.”
Lữ Sĩ Phương nghe Diêu Điệp Ngọc mua mấy món quà vặt không đâu vào đâu, bụng đã định mắng cho nàng một trận vì tội tiêu xài hoang phí.
Thế nhưng, bà ta chợt nghĩ trong nhà vẫn còn kẻ đáng ghét kia, nếu vì chút chuyện cỏn con này mà nổi trận lôi đình thì chỉ tổ làm bẽ mặt nhà mình. Thế là Lữ Sĩ Phương đành nuốt ngược những lời sắp sửa thốt ra vào trong, lẳng lặng cúi đầu húp cháo.
Vừa nghe có kẹo hồ lô bọc đường, Hi tỷ nhi và Tô ca nhi lập tức và vội và vàng vài ba miếng đã hết sạch bát cháo. Đợi Diêu Điệp Ngọc rửa ráy xong xuôi nồi niêu xoong chảo, nàng mới lấy những xiên kẹo đỏ mọng ấy ra.
Sau bữa tối, Diêu Điệp Ngọc dọn dẹp phòng nuôi tằm xong xuôi mà chẳng còn lòng dạ nào làm thêm việc khác. Ngày hôm nay đã phải trải qua bao chuyện chẳng lành, lại thêm nỗi phiền muộn vì không thể cứu được Lữ Bằng như ý nguyện khiến thân xác và tinh thần nàng đều rã rời.
Diêu Điệp Ngọc chỉ rửa mặt chải đầu qua quýt rồi lê bước đến bên sạp, vén tấm rèm tua rua sang một bên, đoạn ngả mình thϊếp đi.
Trong giấc ngủ chập chờn, Diêu Điệp Ngọc thấy mình lạc vào một cơn ác mộng. Nàng mơ thấy bản thân chọc giận Yến Hạc Kinh vì không chịu may quan phục, để rồi phải chịu hình phạt tám mươi trượng. Từng cây gậy gỗ nặng trịch cứ thế giáng xuống tấm thân nàng, cú nào cú nấy đều không một chút nương tình.
Ngay cả trong mơ, Diêu Điệp Ngọc cũng không sao chịu nổi trận đòn tàn khốc ấy. Vừa tủi nhục vừa lo sợ, cơn đau khiến nàng choáng váng, đất trời như quay cuồng, thế nhưng gương mặt lạnh như băng của Yến Hạc Kinh lại càng lúc càng hiện ra rõ mồn một trước mắt.
Rõ ràng chàng cũng là một con người bằng xương bằng thịt, cớ sao lại có thể vô tình, lạnh lùng đến nhường ấy.
Mãi cho đến khi tám mươi trượng đã đánh xong hết, Diêu Điệp Ngọc mới giật mình tỉnh giấc, thoát khỏi cơn ác mộng.
Dẫu biết đó chỉ là một giấc mơ, Diêu Điệp Ngọc vẫn sợ đến mức toàn thân vã mồ hôi lạnh, hai mắt mở trừng trừng. Hễ nàng vừa khép mi lại là hình ảnh gương mặt của Yến Hạc Kinh lại hiện lên trong tâm trí, khiến nàng trằn trọc mãi, chẳng tài nào ngủ lại được nữa.
Diêu Điệp Ngọc bèn nhỏm dậy thắp đèn, tỉ mỉ ghi lại cơn ác mộng vừa rồi vào cuốn sổ. Viết xong, lòng vẫn còn ấm ức, nàng bèn hậm hực viết thêm một câu chửi thô thiển: Mẹ cha ơi, ngày nào Điểu Quan còn nắm quyền, ngày đó việc cứu phu quân ra khỏi chốn lao tù cũng khó như mò trăng đáy nước, tìm suối giữa biển lửa vậy!