Diêu Điệp Ngọc lại quên mất huyện Đức Hóa là một huyện lỵ nằm trong thành phủ, mối quan hệ giữa Tri phủ và Tri huyện vô cùng mật thiết. Chỉ cần Yến Hạc Kinh mở miệng hỏi một câu là sẽ biết ngay chút chuyện vặt vãnh của Lý Thành Quách.
Thế nhưng nàng có chút không hiểu. Nếu vị Tri phủ đại nhân trước mắt này đã sớm biết Diêu Điệp Ngọc từng may quan phục, cớ sao còn phải hỏi một câu thừa thải như vậy, khiến cho sự lanh trí vừa rồi của nàng trông càng thêm ngớ ngẩn.
Mà điều kỳ lạ hơn nữa là, Yến Hạc Kinh kia vốn là một vị công tử bột áo gấm cơm ngọc, sau khi đến phủ Cửu Giang chàng đã mua nhà dựng vườn cảnh để hưởng thụ, sống tinh tế đến từng chi tiết. Vậy thì ắt hẳn trong nhà chàng cũng sẽ thuê những chức nương (người dệt vải), trùng nương giỏi nhất về may vá cho mình, chứ ai lại đi tìm một nữ nhân sắp thành góa phụ như Diêu Điệp Ngọc… Chẳng lẽ Yến Hạc Kinh muốn lấy thứ gì đó từ trên người nàng ư?
Đúng là Điểu Quan nào biết dân đen lầm than! Trong lúc miên man suy nghĩ, dường như Diêu Điệp Ngọc ngửi thấy một luồng hơi thở nguy hiểm, da gà da vịt nổi hết cả lên. Trong nháy mắt nàng lập tức chuyển sang trạng thái cảnh giác cao độ, ấp a ấp úng chẳng thể thốt ra nửa lời giải thích: “Tôi… Tôi…”
Yến Hạc Kinh nhạy bén nhận ra trong ánh mắt Diêu Điệp Ngọc ngập tràn sự cảnh giác và lo âu. Ngỡ rằng mình đã ép người quá đáng, chàng bèn dịu giọng lại, nói tiếp: “Lý Tri huyện nói, tuy Diêu nương tử là một trùng nương mới nhưng các đầu ngón tay khéo léo tựa Chức Nữ, lẽ nào là ta nhớ nhầm?”
Nói rồi, chàng nghiêng đầu nhìn tiểu đồng Ngân Đao bên cạnh.
Ngân Đao bắt gặp ánh mắt đầy vẻ bất đắc dĩ của Yến Hạc Kinh, lập tức hiểu ý, cúi đầu suy nghĩ một lát rồi mới lên tiếng: “Công tử không nhớ nhầm đâu ạ. Công tử vội vã đến phủ Cửu Giang nhậm chức, không mang theo chức nương trong nhà, đang định thuê một trùng nương ở đây để may quan phục mùa hạ thì Lý đại nhân tiến cử Diêu thị ở thôn Động Khê, nói rằng đường kim mũi chỉ của Diêu thị rất tinh tế, áo quần may ra mặc rất lâu mà không hỏng… Chẳng hay Diêu thị mà Lý đại nhân nhắc đến có phải là vị nương tử trước mắt đây không? Nhưng vị nương tử này lại nói mình chưa từng may quan phục, chắc là không phải cùng một người rồi, nếu không thì tại sao nàng ấy lại nói dối chứ! Trong huyện Đức Hóa vẫn còn nhiều nương tử khéo tay, chi bằng công tử đến tiệm may sẵn tìm những nương tử khác xem sao.”
Nghe Ngân Đao nói xong, vẻ mặt Diêu Điệp Ngọc dần thả lỏng, thì ra là họ tìm đến mình như vậy, nàng còn tưởng Yến Hạc Kinh là kẻ có sở thích quái đản nữa chứ.
Hiểu lầm đã được hóa giải, nhưng lúc này nàng không thể thừa nhận mình chính là Diêu thị trong lời của Lý Thành Quách được. Thế là Diêu Điệp Ngọc dứt khoát ngậm chặt miệng, giả câm không đáp lời.
“Cũng phải.” Yến Hạc Kinh bảo Ngân Đao lấy ra sáu văn tiền đưa đến tay Diêu Điệp Ngọc, giọng điệu lại trở nên lạnh lùng: “Làm phiền cô nhiều rồi, đây là tiền bồi thường. Lần sau đi đứng mà còn không nhìn đường nữa thì đôi mắt này cũng nên khoét đi cho rồi.”
Dứt lời, chàng cất bước rời đi.
Ngân Đao nán lại trước mặt Diêu Điệp Ngọc thêm một chốc, thấy nàng hoàn toàn không để ý trước mặt có người hay không, lúc này mới đành bất lực bước theo Yến Hạc Kinh.
Nhận được sáu văn tiền, một dòng nước ấm khẽ len lỏi trong lòng Diêu Điệp Ngọc.
Hôm nay đến tiệm Ngũ Lượng, nàng không mang theo bát nhà để đựng dầu muối tương giấm mà mượn bát của tiệm. Mỗi chiếc bát phải đặt cọc một văn, nếu chẳng may làm vỡ thì chủ tiệm sẽ giữ luôn tiền cọc. Yến Hạc Kinh đưa cho nàng sáu văn, vừa vặn là tiền mua đồ cộng với tiền đặt cọc.
Nàng vốn ngỡ rằng dẫu những vị công tử thế gia này có làm quan cũng chỉ là hạng người chẳng thấu tình hình dân chúng, chỉ mải mê hưởng lạc. Nào ngờ Yến Hạc Kinh lại biết giá cả ở tiệm Ngũ Lượng, thậm chí còn am tường cả quy củ của tiệm.
Trong phút chốc, Diêu Điệp Ngọc bỗng không biết rốt cuộc tấm lòng của Yến Hạc Kinh là lạnh lùng hay ấm áp nữa.
Cầm sáu văn tiền trong tay, Diêu Điệp Ngọc không quay lại tiệm Ngũ Lượng để mua dầu muối tương giấm nữa. Nàng cứ mãi nghĩ về chuyện của Lữ Bằng, rồi thất thểu cất bước về nhà.
Lữ Sĩ Phương đã đứng ngoài cửa mỏi mắt ngóng trông từ lâu. Mãi đến khi thấy bóng người thấp thoáng, bà ta mới cuống quýt xốc lại vạt áo, vội vã chạy ra đón: “Kết quả thế nào rồi?”
“Con sẽ nghĩ cách khác ạ.” Tay Diêu Điệp Ngọc vẫn nắm chặt xâu kẹo hồ lô, nàng không hề nhắc đến chuyện mình bị tống giam, chỉ cố nặn ra một nụ cười rồi lựa lời đáp: “Yến đại nhân không vô tình như lời đồn trên phố đâu ạ. Chỉ là vào thời điểm này, nếu thả phu quân ra thì e rằng sẽ tổn hại đến uy danh của ngài ấy.”
Lữ Sĩ Phương và phu quân Hàn Sùng Quy là cặp phu thê kết tóc se tơ từ thuở thiếu thời. Thuở Hàn Sùng Quy còn đang đèn sách dùi mài kinh sử, hai người đã nên duyên phu thê. Mấy năm trời bà ta bầu bạn cùng chồng bên trang sách cũng học hỏi được không ít kiến thức, chẳng phải là người dễ dàng bị qua mặt.