Thế nhưng hôm nay nàng thật sự không gặp may chút nào. Trớ trêu thay, ngay khoảnh khắc vừa mua đồ xong, Diêu Điệp Ngọc lại đυ.ng phải Yến Hạc Kinh vừa hết ca làm về nhà. Chẳng hiểu sao, đôi mắt vốn mờ mịt dưới hàng mày của nàng lại bất chợt nhìn rõ mồn một gương mặt của Yến Hạc Kinh.
Nét mặt của Yến Hạc Kinh trông ôn hòa hơn một chút so với lúc gặp ở nha môn, nhưng khí thế toát ra từ người chàng không hề suy giảm, vẫn khiến người khác cảm thấy bị áp bức. Diêu Điệp Ngọc nhất thời hoảng sợ, lỡ tay làm đổ mấy cái bát trên tay, khiến Yến Hạc Kinh áo quần bảnh bao bị “tẩm ướp” một lượt bằng tương giấm dầu rượu.
“Tính khí cũng không phải dạng vừa đâu nhỉ. Ta mời cô ăn thịt ngỗng, cô lại làm ta bẩn thỉu cả người thế này.” Yến Hạc Kinh không hề né tránh. Chàng nhìn những vết bẩn trên vạt áo và mũi giày, giọng điệu ôn hòa mà ẩn chứa sự sắc bén, không rõ là đang vui hay đang giận.
Nhưng thử nghĩ mà xem, một thân áo quần sạch sẽ thơm tho, trong nháy mắt lại biến thành những vết bẩn bốc mùi nồng nặc, thử hỏi có ai mà vui cho được. Dưới ánh nhìn đầy xâm lược ấy, Diêu Điệp Ngọc bất giác lùi lại mấy bước, lùi được mấy bước rồi nàng lại vội vàng chạy trở lại.
Tay chân Diêu Điệp Ngọc luống cuống, khi thì nhặt nhạnh những chiếc bát vỡ trên đất, khi thì lại dùng tay áo lau vạt áo bẩn thỉu kia: “Xin đại nhân thứ tội, tôi không cố ý…”
Yến Hạc Kinh không nói gì, hai hàm răng của Diêu Điệp Ngọc va vào nhau cầm cập, đành phải tiếp tục lau chùi.
Dầu muối tương giấm dính vào y phục, đến nước cũng khó lòng giặt sạch, huống hồ là lau khô. Trong lòng Diêu Điệp Ngọc hiểu rõ điều đó nên nàng chỉ lau lấy lệ, cốt để chùi đi những vết bẩn còn chưa khô mà thôi.
Diêu Điệp Ngọc chẳng biết phải làm sao.
Là nàng làm đổ đồ trước, lỡ làm người ta bẩn hết cả người, lẽ ra phải bồi thường, nhưng bộ y phục trên người Yến Hạc Kinh đâu phải thứ mà nàng đền nổi. Đền không nổi thì chỉ đành dùng thứ khác để bù đắp, nhưng Yến Hạc Kinh nào phải người dễ nói chuyện…
Nếu là người dễ nói chuyện thì chàng đã chẳng để Diêu Điệp Ngọc lau chùi đến tận bây giờ mà vẫn không hé răng nửa lời rồi.
Ngay lúc Diêu Điệp Ngọc đang sờ vào vạt áo bẩn, trong lòng thầm tính toán xem tấm vải này đáng giá bao nhiêu, cuối cùng Yến Hạc Kinh cũng lên tiếng: “Đứng dậy đi. Cô là tằm nương à?”
“Vâng…” Diêu Điệp Ngọc chậm rãi đứng dậy, mắt chỉ dám nhìn xuống mũi chân mình.
“Có biết may vá không?” Yến Hạc Kinh nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt rực lên.
“Biết ạ.” Bất kể chàng hỏi gì, Diêu Điệp Ngọc cũng chỉ đáp bằng một hai từ.
Yến Hạc Kinh ngẫm nghĩ một lát: “Đã từng may quan phục chưa?”
“Dạ?” Sau một lần ngồi tù, Diêu Điệp Ngọc cảm thấy mình đã khôn ra không ít, lập tức đáp lời: “B-Bẩm đại nhân, dân phụ tay chân vụng về, chưa từng may quan phục bao giờ ạ.”
Quan phục mà các vị quan thường mặc, ngoài tấm bổ tử [18] ra thì vải vóc còn lại đều phải tự bỏ tiền túi ra mua, mua xong rồi mới tìm tú nương hoặc tằm nương để đo người may áo. Diêu Điệp Ngọc từng giúp Tri huyện Lý Thành Quách may một bộ quan phục, và cũng chỉ may đúng một bộ đó mà thôi.
[18] Bổ tử hay còn có những cái tên khác như Bố tử, Hưng bối, Hoa dạng… là một miếng vải vuông thêu chim thú được đính giữa ngực và lưng áo để phân biệt phẩm cấp của giới quan chức. Như Yến Hạc Kinh là quan tứ phẩm thì bổ tử sẽ thêu hoa văn vân nhạn (ngỗng xám).Lý Thành Quách không phải quan lớn, cũng chẳng phải tham quan, chỉ dựa vào chút bổng lộc ít ỏi mà phải gồng gánh nuôi sống hơn chục miệng ăn, làm gì có đồng dư dả nào để may một bộ quan phục tinh xảo, tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy. Người ta thì quần là áo lụa, còn ông ta chỉ có thể vận vải gai mùa hạ hoặc lụa thô.
Thuở trước, Lý Thành Quách tìm đến Diêu Điệp Ngọc chẳng phải vì nhìn trúng tay nghề thêu thùa của nàng khéo léo, mà chỉ vì thấy nàng là một trùng nương mới vào nghề, tiền công chẳng lấy bao nhiêu.
Người ta thường nói, kẻ càng giàu sang thì tính tình càng nhỏ nhen. Khi Yến Hạc Kinh hỏi nàng đã từng may quan phục bao giờ chưa, đầu óc Diêu Điệp Ngọc khẽ xoay chuyển, đoán già đoán non về ý đồ của chàng.
Chắc chắn Yến Hạc Kinh muốn nhân cơ hội này để chèn ép nàng, trả đũa những gì nàng đã làm hôm nay, rồi trong lúc đo người cắt vải sẽ bới lông tìm vết, e rằng đến cuối cùng một đồng tiền công cũng không trả.
Huống hồ với thân phận của Yến Hạc Kinh, tấm vải dùng để may quan phục một thước đáng giá ngàn vàng, Diêu Điệp Ngọc nào dám cầm kéo cắt may. Lỡ như làm hỏng tấm vải, dẫu nàng có bán cả thân này cũng không đền nổi.
Nàng không dễ dàng mắc bẫy như vậy đâu.
Yến Hạc Kinh đã nhìn thấu tâm tư của Diêu Điệp Ngọc, chàng khẽ nhếch mép, ánh mắt tựa như một chậu nước lạnh: “Vậy sao… Thế bộ quan phục trên người Lý Tri huyện là do ai may?”