Chương 2

Ở Tô Châu còn có một Ty Chức tạo, là nhà buôn chuyên cung cấp vải vóc cho cung đình. Những tấm vải họ dệt ra vừa tinh xảo vừa mềm mượt, nào phải hạng nương tử tầm thường có thể sánh bằng.

Diêu Điệp Ngọc chỉ là một người từ nơi khác đến, giờ nàng muốn bán được vải vóc với giá cao ở một nơi vốn là xứ sở của tơ lụa thì quả thực chẳng dễ dàng gì.

Ông chủ thấy nét ngây thơ giữa đôi mày của Diêu Điệp Ngọc vẫn chưa phai hết, nhưng thấy nàng đã là người có chồng, bèn đoán rằng nàng chỉ có vẻ ngoài ngây thơ, chứ thực chất bên trong lại là một người khôn khéo. Nào ngờ, bên trong nàng cũng ngây ngô thật, sau một hồi thầm tức giận mới dám trả giá thêm hai tiền.

“Cũng được thôi.” Đây quả là một món hời, ông chủ mừng thầm trong bụng, vội vàng lấy tám tiền ra trao cho Diêu Điệp Ngọc.

Dù có bỏ ra một lượng bạc để mua tấm vải này cũng không phải là mua hớ. Khi ra giá, ông chủ đã cố tình ép giá xuống thấp, chỉ chờ Diêu Điệp Ngọc tự mình trả giá thêm một chút.

Diêu Điệp Ngọc nào biết được tâm tư của ông chủ, nàng còn đang mừng thầm một lúc vì kiếm thêm được hai tiền đây này. Nàng cẩn thận dè dặt nhận lấy bạc, ngay khoảnh khắc giấu nắm bạc vào trong tay áo, bỗng từ một phía vang lên tiếng cười khẩy.

Tiếng cười ấy nghe thật chói tai.

Diêu Điệp Ngọc ngoảnh đầu nhìn lại, thấy sau lưng mình là một nam nhân cao hơn tám thước, đầu đội mũ lưới bó tóc viền vàng, trên người mặc một chiếc áo thϊếp lí [3] bằng lụa cát. Tùy tùng đi bên cạnh cũng ăn vận vô cùng tinh xảo, dùng trâm đầu vàng thân bạc để búi tóc, mình khoác một chiếc áo trực chuyết [4] bằng lụa tơ sống.

[3] Áo thϊếp lí Tiểu Trùng Quái Điệp - Chương 2

[4] Áo trực chuyết Tiểu Trùng Quái Điệp - Chương 2

Vì thường xuyên phải thức trắng đêm dệt vải nên đôi mắt của Diêu Điệp Ngọc đã có phần tổn hại, nàng nhìn những vật ở xa thì mờ ảo, lại có bóng ảnh chập chờn, hễ trời sẩm tối là đến người và súc vật cũng không phân biệt nổi.

Mấy ngày nay nàng đã ăn rất nhiều hoa cải dầu nhưng cũng chẳng thể khiến tầm nhìn sáng rõ hơn được. May mà nam nhân ấy đứng khá gần, chỉ cần Diêu Điệp Ngọc hơi nheo mắt lại là vẫn có thể nhìn rõ y phục và dung mạo của người đó.

Vải may chiếc áo thϊếp lí trên người nam nhân ấy là loại thượng hạng, màu sắc tinh tế trang nhã, hoa văn chìm lấp lánh ánh quang. Còn những đường nếp gấp hiện ra trên tà áo mỗi khi nam nhân cử động thì lại tựa như những nét bút trong tranh thủy mặc của họa sĩ, tựa như làn khói mỏng, tựa như dòng nước trôi, chỉ cần một giọt mực chấm xuống là sẽ tự nhiên lan ra, trông vừa thanh thoát lại vừa sang trọng.

Chẳng giống như tấm vải gai mùa hạ giá chỉ ba tiền trên người Diêu Điệp Ngọc, những nếp nhăn trông chẳng khác nào mớ dưa cải muối được treo lủng lẳng dưới mái hiên để phơi khô, chẳng có lấy một chút khí chất thanh tao.

Khóe môi nam nhân ấy khẽ nhếch lên, khi nhìn về phía ông chủ, vẻ khinh thường trong đáy mắt cứ như thủy triều từng đợt từng đợt cuộn trào ra ngoài.

Năm nay Diêu Điệp Ngọc mười chín tuổi, nàng gả cho người ta chưa đầy nửa năm, nét mày ánh mắt vẫn còn vương chút ngây thơ, nhưng đầu óc lại không hề ngốc nghếch. Diêu Điệp Ngọc đoán được nam nhân ấy đang cười nhạo mình, khi đối diện với ánh nhìn đầy vẻ chế giễu của người đó, không hiểu sao l*иg ngực nàng lại đột nhiên thắt lại.

Diêu Điệp Ngọc chẳng hiểu vì sao mình lại bị cười chê, nhưng trước hết nàng đã xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu. Toàn thân nàng nóng ran hệt như bị ném vào lò lửa nướng chín, tay chân bỏng rẫy, đầu óc cũng nóng bừng. Vì quá căng thẳng, đuôi mày khóe mắt và cả chóp mũi nàng đều ửng lên một màu hồng phơn phớt.

Diêu Điệp Ngọc chỉ muốn bật khóc.

Vô duyên vô cớ, cớ gì lại cười nhạo nàng chứ? Lòng Diêu Điệp Ngọc rối như tơ vò, đang định lấy hết can đảm để chất vấn nam nhân kia thì đối phương đã chẳng thèm liếc mắt nhìn, mang theo một làn hương gỗ thanh tao ngọt nhẹ ung dung lướt qua bên cạnh nàng.

Đối phương rút một lượng tám tiền từ trong tay áo ra, giọng trầm trầm nói với ông chủ: “Tấm vải này ta mua với giá một lượng tám tiền.”

Một lượng tám tiền ư? Diêu Điệp Ngọc ngỡ mình nghe nhầm nhìn lầm, nàng cứ đứng ngây ra đó, mắt nhìn trân trân vào nam nhân đang giao một lượng tám tiền cho ông chủ. Mãi một lúc lâu sau nàng mới dám chắc rằng mình không hề nghe lầm, cũng chẳng hề nhìn sai.

Nam nhân vừa mới cười nhạo nàng đã bỏ ra một lượng tám tiền để mua tấm vải, dùng cách này để nói cho Diêu Điệp Ngọc biết nàng đã bị ông chủ lừa.

Ông chủ cầm bạc trên tay mà mặt chẳng có lấy một nét vui mừng, ngược lại mồ hôi vã ra như tắm. Đôi mắt ti hí tinh ranh như chuột của ông ta lúc thì áy náy liếc nhìn Diêu Điệp Ngọc, lúc lại sợ sệt ngước trông nam nhân.

Miệng ông ta muốn giải thích đôi lời, nhưng dưới ánh mắt sắc lẻm của nam nhân, lời đến bên môi lại đành nuốt ngược vào trong. Cuối cùng ông chủ đành ngượng ngùng nhận bạc rồi giao tấm vải còn chưa kịp ấm tay ra.

Ông chủ cứ ngỡ nam nhân trước mắt muốn làm việc tốt, mua vải tặng mỹ nhân. Nào ngờ trước khi rời khỏi tiệm vải, chàng lại buông một câu khiến kẻ khác phải ghen ghét với sự giàu sang phú quý của mình.

Chàng quay sang nói với tên tùy tùng bên cạnh: “Ngươi đi tìm một thợ thêu, dùng tấm vải này may vài bộ y phục cho con mèo xấu xí của muội muội ta đi.”

“Vâng.” Tên tùy tùng gật đầu.

Chỉ một câu nói đơn giản mà đã lột tả hết bốn chữ “hủ bại suy đồi” đến tận cùng.

Biết mình bị lừa, Diêu Điệp Ngọc đứng trong tiệm mà tức đến nỗi chân tay lạnh ngắt như băng. Nhưng nàng lại chẳng đủ dũng khí để chất vấn ông chủ một lời, cuối cùng đành nuốt nước mắt, chạy một mạch ra khu chợ tìm đồ ăn để giải tỏa cơn tức.

Sau khi đã ăn uống no nê, Diêu Điệp Ngọc ngửa mặt lên trời than dài một tiếng: “Ôi, phường buôn bán gì chứ, đúng là bầy sói lộng hành, cỏ cây cũng tanh mùi máu.”