Tên cai ngục vừa nói, vừa lôi chìa khóa ra mở ổ: “Đi thôi.”
Lòng dạ Diêu Điệp Ngọc rối bời như tơ vò, nào có hiểu được ẩn ý trong lời tên cai ngục. Nàng cứ đinh ninh rằng mình sắp phải chịu trận đòn, trong lòng nóng như lửa đốt.
Bọn nha dịch trong nhà lao này rất biết cách tùy người mà xuống tay, chúng có một ngón nghề rất cao tay.
Chỉ cần ngươi nhét cho chúng chút bạc, chúng sẽ đánh cho ngươi trông thì có vẻ da tróc thịt bong, nhưng thực chất xương cốt lại chẳng hề hấn gì, chỉ độ một hai hôm là vết thương ngoài da sẽ lành lặn trở lại.
Còn nếu ngươi không biết điều mà đút lót chút đỉnh, chỉ cần một trượng quất xuống, xương cốt sẽ nát tan ngay tức khắc. Huống hồ là mười trượng, trăm trượng, e rằng khó mà giữ được mạng sống.
Ngày trước, ngoài việc bị phán tội chết thì Lữ Bằng còn phải chịu thêm bảy mươi trượng. Nếu không phải Diêu Điệp Ngọc dúi vào tay tên nha dịch mấy đồng năm tiền, thì sau khi Lữ Bằng ăn trọn bảy mươi trượng kia, dẫu không chết cũng thành kẻ tàn phế.
Bỗng dưng bị tống vào nhà lao mà chẳng rõ nguyên do, phu quân thì đang nằm trong ngục tử tù, mẹ chồng và mẹ ruột mình lại chẳng hay biết gì về tình cảnh của nàng lúc này, chẳng có ai đến cứu nàng được nữa.
Cũng may hôm qua Hi tỷ nhi và Tô ca nhi đòi ăn kẹo hồ lô, nên trước khi ra khỏi nhà Diêu Điệp Ngọc có giấu một tiền trong tay áo rồi mới đến nha môn kêu khóc. Tuy rằng một tiền chẳng đủ cho bọn nha dịch nhét kẽ răng, nhưng có vẫn hơn không… Diêu Điệp Ngọc cứ tự trấn an mình như thế.
Diêu Điệp Ngọc siết chặt nắm tay, lầm lũi bước theo sau tên cai ngục. Nàng cứ đi một bước là lại ngoảnh đầu nhìn lại đến ba lần, không ngừng trao đổi ánh mắt với Chu Lục Liên.
Chu Lục Liên chẳng hay biết sự tình gì, nhưng trong lòng còn sốt ruột hơn cả Diêu Điệp Ngọc. Nàng ấy cố rướn dài cổ ra, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Không lẽ bị lôi đi đánh trượng thật sao? Yến đại nhân đâu thể nào vô tình đến mức đó được… Hay là nàng ấy đã làm gì chướng mắt Yến đại nhân rồi?”
Vừa bước chân ra khỏi nhà lao, ngay khoảnh khắc nhìn thấy ánh dương quang rực rỡ, những giọt nước mắt vốn đã chực trào nơi khóe mi của Diêu Điệp Ngọc bỗng lã chã tuôn rơi. Nàng cảm thấy mình chẳng khác nào đang bước đi trên lưỡi đao sắc nhọn, chỉ cần một chút sơ sẩy là sẽ phải nhận lấy kết cục toàn thân bầm dập.
Diêu Điệp Ngọc còn đang mải đau lòng nghĩ đến cảnh mình sắp phải đổ máu, nên chẳng hề hay biết tên cai ngục đã dẫn nàng đi thẳng ra khỏi cổng lớn của nha môn, dừng lại trước bức bình phong.
Nếu không phải tên cai ngục lên tiếng bảo nàng về nhà đi, có lẽ Diêu Điệp Ngọc đã ngất lịm ngay tại chỗ rồi.
“Về nhà đi.” Tên cai ngục nói xong lập tức quay người bỏ đi.
“Tôi… Tôi được về nhà sao? Thật không vậy?” Diêu Điệp Ngọc còn căng thẳng hơn cả ban nãy, dỏng tai lên lắng nghe.
Tên cai ngục ngoảnh đầu lại liếc nhìn Diêu Điệp Ngọc, giọng vẫn cộc cằn thô lỗ như trước: “Sao hả? Cô còn muốn ở lại dùng bữa tối rồi hẵng về à? Nhà bếp không có chuẩn bị phần cho cô đâu.”
Tên cai ngục nói dứt lời, trước bức bình phong chỉ còn lại một mình Diêu Điệp Ngọc.
Trăng sắp lên cao, trời đã không còn sớm nữa, Diêu Điệp Ngọc ngẩn ngơ đứng trước bức bình phong suy ngẫm một hồi lâu. Đến khi nhận ra mình thật sự có thể về nhà, nàng mới thầm kêu một tiếng “Gặp ma rồi”, sau đó vội vã rảo bước về trong bóng chiều tà.
Trên phố chợ, Trương hóa lang [17] bán kẹo hồ lô và đồ gốm vẽ hình mèo tằm đang đi dọc con phố.
[17] Giống như tằm nương, trùng nương là người nuôi tằm, thì hóa lang chính là người bán hàng.Tuy rằng đã bị bẽ mặt ở chỗ Yến Hạc Kinh một phen, nhưng hôm qua Diêu Điệp Ngọc đã hứa với Hi tỷ nhi và Tô ca nhi sẽ mua kẹo hồ lô về, nàng không thể trở thành kẻ thất hứa để bọn trẻ cười chê được. Diêu Điệp Ngọc nghĩ đoạn, bèn sờ đến một tiền còn hơi ấm trong tay áo, rồi gọi Trương hóa lang lại: “Trương thúc, lấy hai xâu kẹo hồ lô.”
“Mua cho Tô ca nhi và Hi tỷ nhi ăn phải không? Trùng nương, cô đúng là một người tẩu tẩu tốt.” Trên giá vừa hay chỉ còn lại đúng hai xâu kẹo hồ lô, Trương hóa lang cười nói thật có duyên, tự mình bớt giá, giảm đi hai văn tiền rồi bán cho Diêu Điệp Ngọc.
“Cảm ơn Trương thúc.” Diêu Điệp Ngọc vô cùng cảm kích. Nàng lấy giấy dầu gói hai xâu kẹo hồ lô lại, rồi dùng hai văn tiền đó đến tiệm tạp hóa phía trước mua tương, giấm, dầu, rượu, mỗi thứ một bát rồi mới về nhà.
Chỉ ở trong nhà lao có hai canh giờ mà trên người đã nhuốm phải một mùi ẩm mốc. Diêu Điệp Ngọc vốn có tính ưa sạch sẽ, không tài nào chịu nổi mùi hương trên người mình, chỉ muốn bay một mạch về nhà tắm rửa cho sạch sẽ.