Qua lời nói của Chu Lục Liên, Diêu Điệp Ngọc đoán rằng khả năng cao lần đầu tiên nàng ấy vào tù là vì tội danh vu cáo. Nay vụ án được xét xử lại, cho dù có tra ra được chân tướng thì phu quân và cha chồng của Chu Lục Liên cũng chỉ có thể bị khép vào tội vu cáo, chịu một năm tù đày mà thôi.
Một năm tù sao có thể đổi lại được một mạng người đây?
Chỉ trong chớp mắt, gương mặt Diêu Điệp Ngọc đã đẫm lệ. Lòng Chu Lục Liên vốn đầy hoài nghi, thế nhưng dường như giữa người với người luôn tồn tại một sự đồng cảm kỳ lạ, l*иg ngực nàng ấy cũng bắt đầu dâng lên một cảm xúc cuộn trào vì những giọt nước mắt kia.
Đến chính Chu Lục Liên còn chưa từng rơi một giọt lệ nào cho bản thân, cớ sao một người ngoài lại khóc thay cho mình? Trước khi giọt lệ nơi khóe mắt mình kịp rơi xuống, Chu Lục Liên vội quay mặt đi không nhìn Diêu Điệp Ngọc đang khóc đến ướt đẫm cả gò má, giọng điệu chẳng mấy thiện cảm:
“Cô khóc lóc thế này, người không biết chuyện còn tưởng cô phải chịu nỗi oan tày trời nào không bằng. Khó coi chết đi được. Cô lo cho thân mình trước đi thì hơn. Nếu trên đời này thật sự có thể xuất hiện thêm một vị Tắc Thiên Đại Thánh Hoàng Đế nữa, cô nên cầu xin bà ấy thay đổi luôn cả cái tội vợ cứu chồng đi.”
“Nhưng vợ cứu chồng thì có thể là tội gì được chứ?” Diêu Điệp Ngọc sụt sịt mũi, ấm ức đáp lại: “Vốn dĩ ta đâu có phạm tội gì.”
“Không phạm tội mà chẳng phải cũng vào đây rồi hay sao, cô cứ coi như mình phạm tội ngu ngốc đi.” Chu Lục Liên mỉm cười, còn định trêu thêm vài câu, nhưng đột nhiên một tràng tiếng leng keng giòn giã cùng những tiếng bước chân lộn xộn vang lên, xen lẫn tiếng mèo kêu meo meo khiến cho không khí trong nhà lao bỗng trở nên âm u, đáng sợ.
Trong nhà lao có hai con mèo, một con mèo mướp và một con mèo trắng. Chu Lục Liên nói con mèo mướp là mèo Quảng Đông được Yến Hạc Kinh thuê về để bắt chuột. Còn con mèo trắng kia thì đến từ Kỳ Đảo xa xôi ba ngàn dặm, đã theo chân Yến Hạc Kinh từ kinh thành đến đây.
Trong ngục tối ẩm thấp quanh năm không thấy ánh mặt trời, khi Yến Hạc Kinh đến nhậm chức đã đi tuần tra nhà lao và ngục tử tù. Chàng thấy không ít tù nhân bị chuột cắn xé lúc ngủ, khắp người máu me be bét trông vô cùng đáng thương, bèn ra lệnh cho người đến vùng Quảng Đông thuê sáu con mèo mướp chuyên bắt chuột về để diệt trừ nạn chuột hoành hành.
Chuột ở vùng Quảng Đông vừa nhiều lại vừa to, thậm chí có con còn lớn hơn cả mèo, vì vậy mèo ở đó bắt chuột là giỏi nhất. Người ta có câu, một con mèo Quảng Đông có thể khiến cả hang chuột trống không, tuy nhỏ bé mà công trạng lại phi thường.
Thức ăn hằng ngày của lũ mèo trong nhà lao vô cùng thịnh soạn, chúng được cho ăn toàn gạo ngon cá quý, còn ngon hơn cơm của tù nhân rất nhiều. Đến nỗi trong lòng những tù nhân kia nảy sinh ra ý nghĩ, chi bằng kiếp sau đầu thai làm một con mèo trong gia đình giàu sang phú quý còn hơn.
Con mèo trắng chẳng có việc gì làm, lười nhác cuộn mình trên chiếc đệm lụa vàng óng mà thiu thiu ngủ. Trông thì đáng yêu đấy, nhưng chẳng hề giống một tay săn chuột cừ khôi chút nào. Trái lại, nó tựa như một công chúa mèo chẳng may sa cơ lỡ vận lưu lạc chốn nhân gian, phải ngồi lì trong nhà lao tăm tối ẩm thấp, trông kiểu gì cũng thấy kỳ quặc lạ lùng.
Thuở nhỏ, Diêu Điệp Ngọc từng bị mèo cắn nên trong lòng có phần e sợ loài vật này, cũng may là cả hai con mèo đều ở tít đằng xa, chẳng dễ gì lại gần người.
Mèo chẳng lại gần, nhưng tiếng bước chân của tên cai ngục lại ngày một rõ hơn bên tai, mà trong mắt đám tù nhân, những kẻ cai ngục ấy cũng là loài đáng sợ.
Tên cai ngục đạp lên những vệt sáng le lói, từng bước từng bước tiến lại gần. Trong thoáng chốc nhà lao bỗng im bặt mọi tiếng trò chuyện, phạm nhân ai nấy đều run rẩy cả chân tay, co rúm người vào một góc.
Diêu Điệp Ngọc mới bị tống vào lao ngày đầu tiên, vẫn còn ngơ ngác chẳng hiểu vì sao mọi người lại sợ hãi đến thế. Nhưng thấy ai nấy đều co rúm vào góc tường, đến cả Chu Lục Liên ban nãy còn vui vẻ trò chuyện với mình cũng liếc mắt ra hiệu bảo nàng mau trốn vào góc, trong lòng Diêu Điệp Ngọc cũng bất giác thấy hoảng sợ.
Đầu óc nàng mê man, còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đôi chân đã vô thức dịch chuyển về phía góc tường.
Nàng vừa mới đi được vài bước, chỉ nghe tiếng tên cai ngục quát lớn: “Này! Diêu thị phòng hai mươi hai, lại đây.”
Giọng tên cai ngục cộc cằn thô lỗ nghe chẳng có chút thiện cảm nào, khiến trái tim chỉ độ bốn lạng thịt đỏ của Diêu Điệp Ngọc đang đập loạn trong l*иg ngực như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đến thở cũng không nổi. Nàng xoay người lại, lùi về sau mấy bước, giọng run rẩy: “Có phải s-sắp đánh trượng không ạ?”
“Cô muốn ăn một trận đòn rồi hẵng về nhà cũng chẳng phải là không được.” Tên cai ngục có nét mặt không để lộ chút cảm xúc vui buồn nào, giọng đều đều đáp lại một câu đầy thâm ý: “Yến đại nhân nói rồi, trên đời này có những kẻ cứ thích tự rước khổ vào thân cơ.”