Chương 17

Lúc này Diêu Điệp Ngọc mới vỡ lẽ, thì ra dạo trước Yến Hạc Kinh về kinh thành là để đến Hình bộ lấy hồ sơ vụ án của Chu Lục Liên. Vậy mà khi ấy nàng còn ngỡ người đó chỉ là kẻ ăn không ngồi rồi, làm quan mà chỉ biết hưởng lộc, chạy về kinh thành ăn chơi hưởng lạc, còn thầm oán trách chàng mấy câu.

Vậy ra Yến Hạc Kinh là một vị quan tốt sao. Nhưng nếu chàng là quan tốt, tại sao một người nuôi tằm trên không nợ lương thực của triều đình, dưới không nợ tiền bạc của ai như nàng lại phải ngồi ở đây?

Diêu Điệp Ngọc mải mê suy nghĩ, đầu óc vẫn rối như tơ vò, một lúc sau mới trả lời Chu Lục Liên: “Ta đã đến nha môn huyện kêu oan mấy lần rồi, nhưng lần nào cũng bị đuổi ra. Ta cũng hết cách rồi mới nghĩ đến việc đến chỗ Yến đại nhân xin chịu tội thay.”

“Nếu phu quân của cô thật sự có oan khuất thì nên đi kêu oan, chứ làm chuyện chịu tội thay chồng chẳng phải là đã thừa nhận phu quân cô phạm tội rồi sao?” Chu Lục Liên nhìn Diêu Điệp Ngọc với nét ngây thơ chưa phai trên mày, mỉm cười nói.

“Ta không nghĩ đến đó, ta chỉ muốn phu quân được ra ngoài thôi.” Diêu Điệp Ngọc cũng cảm thấy đầu óc mình có phần không được lanh lợi, bèn đỏ mặt đáp lại một câu: “Nếu sau này ra ngoài được, ta cũng sẽ đi chặn kiệu kêu oan, không biết có được hay không nữa.”

“Cô có thể thử xem.” Chu Lục Liên dịu dàng đáp.

Lúc này, trong đầu Diêu Điệp Ngọc ngập tràn câu chuyện của Chu Lục Liên, nàng chìm vào dòng suy tư, không lập tức đáp lời. Gần một năm đã trôi qua, nhưng những hình ảnh đẫm máu và tàn nhẫn thoáng hiện trong tâm trí nàng vẫn rõ mồn một.

Đó là một buổi chiều tà, khi mặt trời đã ngả về tây, khi tiếng chim hót theo gió vọng vào tai, ánh hoàng hôn le lói chiếu rọi khắp nơi.

Giữa rừng trúc xanh tươi mơn mởn, hai nam nhân miệng cười nói rôm rả, bàn rằng nếu hôm nay đứa bé chết đi thì khỏi phải nộp bạc cho điền chủ. Còn tay họ thì đang nhấn một đứa bé mới lên một tuổi xuống ao nước gần nửa khắc, mãi cho đến khi chân tay đứa bé không còn cựa quậy nữa mới chịu buông ra.

Mỗi lần nhớ lại cảnh tượng ấy, hơi thở của Diêu Điệp Ngọc lại trở nên dồn dập. Nàng vừa nghĩ, vừa khóc thương cho Chu Lục Liên, giọng nghẹn ngào cất lên:

“Nếu trên đời này lại có một vị Tắc Thiên Đại Thánh Hoàng Đế nữa, nhất định sẽ thay đổi được luật pháp của triều đình, để cho những kẻ ác độc như bọn họ phải sa vào địa ngục A Tỳ [15] ngay tại chốn nhân gian.”

[15] Theo Hán - Việt, “A Tỳ” (Avīci) có nghĩa là Vô Gián, tức là không gián đoạn, không tạm ngừng. Đây là địa ngục sâu nhất, khổ sở nhất trong tám đại địa ngục nóng, nơi chúng sinh tạo ác nghiệp cực nặng phải thọ báo.

Sau khi tận mắt chứng kiến có người dìm chết một bé gái sơ sinh, Diêu Điệp Ngọc đã đặc biệt đi tìm hiểu luật pháp của triều đại này.

Hôm ấy, trên đường trở về nhà, nàng đã trông thấy một cảnh tượng kinh hoàng, tức thì kinh hồn bạt vía, sợ hãi tột cùng như thể sắp bị đưa lên đoạn đầu đài. Vừa về đến nhà, Diêu Điệp Ngọc lập tức đổ bệnh, trọng bệnh mấy ngày liền, suốt cả ngày cứ mê man bất tỉnh.

Từ đôi môi khô nứt, nàng không ngừng lẩm bẩm những lời kỳ quái khiến Lữ Bằng sợ đến mức ngỡ rằng trên đường về nhà, nàng đã va phải Ngũ Đạo Tướng Quân [16], hắn còn vội vàng đi mua giấy bùa về cúng tiễn.

[16] Ngũ Đạo Tướng Quân là một vị thần âm phủ có quyền năng lớn, là trợ thủ đắc lực của Đông Nhạc Đại Đế, chuyên phụ trách quản lý số mệnh, phúc họa và các vấn đề luân hồi của người chết.

Sau khi tỉnh lại, Diêu Điệp Ngọc bèn kể hết chuyện mình tận mắt chứng kiến ra: “C-Chuyện này có nên báo quan không? Đây là gϊếŧ người đó.”

Lữ Bằng nghe xong chẳng có phản ứng gì, chỉ thản nhiên nói: “Thời nay, dìm chết bé gái sơ sinh đã là một tục lệ, luật pháp cũng chẳng có điều nào nghiêm cấm cả. Đừng nói đến dân thường, ngay cả những kẻ làm quan cũng từng làm những chuyện như vậy. Nàng đừng để trong lòng làm gì, cứ quên đi là được rồi.”

Không phải là Diêu Điệp Ngọc không biết tục lệ dìm chết bé gái sơ sinh. Ngoài tục dìm chết, có nơi còn có tục thiêu sống bé gái. Chỉ là, đây là lần đầu tiên nàng tận mắt trông thấy nên đương nhiên không thể bình thản như Lữ Bằng được.

Sau khi bệnh tình thuyên giảm được bảy, tám phần, Diêu Điệp Ngọc đã bỏ ra một ít bạc mua một cuốn sách luật pháp về xem. Nàng lật xem từ đầu đến cuối, quả thực không hề có điều luật nào nghiêm cấm chuyện này đúng như lời Lữ Bằng nói.

Sau khi đọc đi đọc lại cuốn sách luật mấy lượt, Diêu Điệp Ngọc vô cùng dằn vặt, tự trách mình quá đỗi nhu nhược, rõ ràng đã nhìn thấy mà không dám tiến lên ngăn cản, chỉ biết núp trong một góc mà run rẩy.

Vì tự trách quá nhiều, nàng lại mơ màng đổ bệnh thêm mấy ngày nữa, bệnh đến mức thân hình tiều tụy, da dẻ vàng vọt, suýt nữa thì nhắm mắt xuôi tay.