Chương 16

Khi tên tạp dịch đi ngang qua phòng giam của Diêu Điệp Ngọc, thấy hai má nàng phồng lên đang cố nuốt cơm, hắn bèn đi vào trong thu dọn bát đũa trước, trước khi đi còn tốt bụng nhắc nhở: “Cô là người mới đến à? Chắc là chưa biết quy củ ở đây rồi. Lần sau phải ăn xong trong giờ quy định đấy. Cô ăn nhanh lên, ta đi thu dọn phía sau trước.”

Miệng Diêu Điệp Ngọc không còn kẽ hở để đáp lời, chỉ đành gật đầu lia lịa như giã tỏi.

Chu Lục Liên đã ăn xong từ lâu, nàng ấy ghé sát vào song sắt, miệng há to, chỉ vào tay áo mình rồi ra khẩu hình: “Giấu một ít vào trong tay áo đi!”

Thịt ngỗng trong bát Diêu Điệp Ngọc chỉ còn trơ lại xương, mà trên người nàng cũng chẳng có gì để đựng cơm, nếu giấu vào tay áo thì chỉ tổ làm bẩn y phục trên người mà thôi.

Sau khi Diêu Điệp Ngọc và vào miệng miếng cơm cuối cùng, nàng nghiêng chiếc bát cho Chu Lục Liên thấy thứ bên trong, miệng cũng nói không thành tiếng: “Ăn hết rồi.”

Thấy trong bát chỉ còn trơ xương, Chu Lục Liên chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Tối đến mà đói bụng xem cô làm thế nào.”

Diêu Điệp Ngọc cười ngờ nghệch, trông hệt như một đứa trẻ làm sai chuyện.

Sau khi tên tạp dịch rời đi, Chu Lục Liên và Diêu Điệp Ngọc đã trao đổi tên họ, trò chuyện đôi ba câu đơn giản, nàng ấy lại hỏi Diêu Điệp Ngọc đã phạm phải tội gì mà vào đây.

Vẻ mặt Diêu Điệp Ngọc có chút ngượng ngập, nàng kể lại sự tình một cách ngắn gọn: “Chuyện là như vậy đó… Ta cũng không biết mình đã phạm phải tội gì nữa? Chắc là do phạm Thái Tuế rồi.”

Nghe xong, Chu Lục Liên phá lên cười ha hả: “Trước khi đến đây, cô không dò la xem vị Yến đại nhân này có tính khí thế nào à? Nếu đổi lại là vị Tri phủ đại nhân khác, không chừng chiêu này của cô còn có tác dụng. Nhưng Yến đại nhân lại là một người vô cùng tàn nhẫn, hoàn toàn không hề có lòng thương hoa tiếc ngọc đâu. Nhưng ta nghĩ cô cũng không cần phải lo lắng quá, nếu thật sự bị chém đầu thị chúng thì giờ này cô đã phải ở trong ngục tử tù rồi.”

“Thế nhưng… Dáng vẻ của Yến đại nhân không giống như đang nói đùa.” Diêu Điệp Ngọc vừa sờ lên gáy lạnh toát của mình, vừa nói với vẻ mặt ủ rũ: “Biết đâu chẳng bao lâu nữa ta sẽ bị chuyển đến ngục tử tù mất.”

Chu Lục Liên ngẫm nghĩ một lát, cũng cảm thấy con người Yến Hạc Kinh sẽ không nói năng hàm hồ: “Haiz, cô đừng nghĩ nhiều làm gì, sống được ngày nào hay ngày đó đi, biết đâu ngày nào đó Yến đại nhân lại đổi ý thì sao. Ngược lại ta còn thấy vào nhà lao này cũng thoải mái chán.”

“Vậy tỷ phạm tội gì mà vào đây?” Diêu Điệp Ngọc hỏi lại.

Nghe vậy, Chu Lục Liên mỉm cười: “Ta vào nhà lao hai lần rồi, cô hỏi lần nào?”

“H-Hai lần ư?” Diêu Điệp Ngọc như bị sét đánh giữa trời quang. Nàng mím môi, đảo mắt mấy vòng nhìn Chu Lục Liên chằm chằm với dáng vẻ vừa không thể tin nổi lại vừa có chút sợ sệt.

Một người đã vào tù đến hai lần, chẳng lẽ là tội phạm cùng hung cực ác nào đó ư? Nhưng một tội phạm cùng hung cực ác thì sao lại tốt bụng nhắc mình giấu thịt để ăn cho no bụng được chứ. Diêu Điệp Ngọc còn chưa nghĩ thông xem mình đã phạm tội gì, thế mà đã bắt đầu suy xét tội danh của người khác rồi.

“Thôi thôi, không trêu cô nữa.” Lúc kể lại chuyện của mình, Chu Lục Liên tỏ ra thản nhiên như không: “Lần đầu tiên, bọn họ nói ta dìm chết con của mình. Lần thứ hai, coi như là ta tự muốn vào đây đi. Ta nghĩ, ta sẽ còn vào đây lần thứ ba nữa.”

Nghe hai chữ dìm chết, toàn thân Diêu Điệp Ngọc lạnh toát, nàng chợt nhớ lại cảnh tượng mình trông thấy cách đây không lâu.

Thoạt nghe Chu Lục Liên nói mình dìm chết con ruột, Diêu Điệp Ngọc sợ đến quên cả thở, cứ ngỡ Chu Lục Liên là kẻ hung ác, nhưng ngẫm kỹ lại, câu nói ấy có phần kỳ lạ, không phải là “ta dìm chết con của mình”, mà là “bọn họ nói ta dìm chết con của mình”, lẽ nào trong chuyện này có nỗi oan tình nào đó chăng?

Hay là Chu Lục Liên trông thì bình thường, nhưng thực chất lại là một người mang bệnh nan y? Giống như nhân vật chính trong vụ án nàng vừa được nghe trên công đường ban nãy.

“Ta vẫn không hiểu lắm.” Diêu Điệp Ngọc vốn không có tài nhìn xa trông rộng, nếu có tài ấy thì nàng đã chẳng phải vào chốn lao tù này rồi.

Chu Lục Liên khẽ thở dài, nàng ấy đưa mắt nhìn lên ô cửa sổ trên cao, rồi ngồi xuống ôm lấy đầu gối, bắt đầu kể lại chuyện của mình: “Ta là người Đức An, một năm trước, phu quân và cha chồng của ta đã dìm chết đứa con chưa đầy hai tuổi của ta. Theo luật, ông bà, cha mẹ cố ý gϊếŧ con cháu thì không bị phán tội. Huống hồ ngày nay, tục dìm chết bé gái sơ sinh lại diễn ra khắp nơi. Ta vừa đau lòng vừa căm phẫn, bèn đánh cho họ một trận, mắng chửi họ độc ác. Nào ngờ họ lại đổ vấy cho chính ta đã dìm chết con mình, thế là ta bị tống vào ngục. Sau khi ra tù, ta hay tin phủ Cửu Giang có Tri phủ mới nhậm chức. Vì muốn rửa sạch oan khuất trên người, cũng là để đòi lại công bằng cho đứa con đã mất, ta bèn đến chặn kiệu kêu oan. Chẳng biết vị Yến đại nhân ấy là vì luật pháp bắt buộc phải xử lại vụ án này, hay là vì muốn thị uy, tóm lại là ngài ấy đã thụ lý. Ngài ấy còn đặc biệt quay về kinh thành một chuyến, đến Hình bộ để lấy lại hồ sơ vụ án của ta. Tại sao lại thụ lý cũng không quan trọng, miễn là rửa sạch được oan khuất là tốt rồi. Nói mới nhớ, sao cô không đi kêu oan, lại chọn chịu phạt thay chồng vậy?”