Trong nha môn chia thành nhà lao và ngục tử tù.
Cả hai nơi này Diêu Điệp Ngọc đều đã từng đến. Trước khi Lữ Bằng bị tuyên án tử hình, hắn bị giam trong nhà lao, sau khi nhận án tử rồi mới bị chuyển đến ngục tử tù.
Đãi ngộ ở nhà lao tốt hơn ngục tử tù rất nhiều. Nơi đó có cửa sổ trời, vào những ngày đẹp trời có thể tắm mình trong ánh nắng chan hòa, đồ ăn cũng ngon hơn, cứ bảy ngày lại được ăn một bữa thịt cá, mỗi tháng người nhà được vào thăm một lần. Nhà lao được xây ngay cạnh nhà bếp, nên hễ đến giờ cơm là có thể ngửi mùi thức ăn mà biết hôm nay dùng món gì.
Lần thứ ba Diêu Điệp Ngọc đến nhà lao thăm Lữ Bằng, tình cờ đúng vào ngày phạm nhân được ăn thịt. Trong khay của mỗi tù nhân có nửa cái đùi gà, Lữ Bằng cắn một miếng rồi nhét cả cái đùi gà vào tay cho nàng ăn. Mùi vị ngon tuyệt hảo, dai giòn sần sật, đó là chiếc đùi gà ngon nhất mà Diêu Điệp Ngọc từng được nếm.
Những người phụ bếp trong nhà bếp của nha môn đều là tay mơ, các món ăn họ làm ra chỉ để luyện tay nghề. Sau này, người nào nấu ngon sẽ được đến Phi Hạc Lâu làm bếp trưởng, còn người nấu ở mức thường thường thì hoặc là tiếp tục ở lại nhà bếp làm chân phụ việc, hoặc là phải tự đi tìm kế sinh nhai ở các tửu quán, tửu lâu khác.
Chủ nhân của Phi Hạc Lâu là Tô Thanh Lục, bạn thân của Yến Hạc Kinh, cũng chính là con trai của quan Bố chính sứ Hồ Quảng. Diêu Điệp Ngọc nhớ đến chàng ta là vì chiếc đùi gà kia. Ngay cả món ăn do một người phụ bếp trong nhà lao làm ra cũng đã ngon đến thế, chẳng biết sơn hào hải vị ở Phi Hạc Lâu còn tuyệt diệu đến nhường nào.
Diêu Điệp Ngọc bị lôi vào nhà lao chưa được bao lâu thì đã đến giờ cơm của phạm nhân, mà hôm nay lại đúng vào ngày ăn thịt. Món ăn là ngỗng om vàng ươm - một món mới mà Phi Hạc Lâu vừa cho ra mắt.
Diêu Điệp Ngọc nước mắt lưng tròng, tay ôm bát cơm ngỗng om vàng ươm co ro trong một góc, lòng hoang mang tột độ. Một mặt, nỗi sợ hãi trong lòng nàng ngày một dâng cao, mặt khác, nàng lại bị bát cơm trên tay hấp dẫn đến ứa nước miếng. Trong phút chốc, Diêu Điệp Ngọc chẳng biết số mình may mắn hay là bất hạnh nữa.
Phòng giam đối diện Diêu Điệp Ngọc cũng là một nữ tù nhân trạc ba mươi tuổi, họ Chu, tên Lục Liên, vì nàng ấy là con thứ sáu trong nhà.
Chu Lục Liên đã ăn được nửa bát cơm, chợt ngẩng lên thấy Diêu Điệp Ngọc mắt hoe hoe đỏ, dáng vẻ ủ rũ bơ phờ, nàng ấy bèn đặt đũa xuống, tốt bụng hỏi một câu:
“Nương tử phạm phải tội gì thế? Nhưng dù có phạm tội gì cũng đừng để lỡ bữa ăn chứ. Sau một khắc nữa là có người đến thu dọn bát đũa rồi, đến lúc đó dù chưa ăn xong cũng không được ăn nữa đâu. Cô cứ ăn cho xong đi rồi hẵng đau lòng, bữa sau phải đợi đến giờ Hợi năm khắc [14] mới có, mà cũng có khi chẳng có bữa thứ hai đâu. Hôm nay trong nhà lao có kẻ gây sự, hễ có người gây sự là tất cả đều phải nhịn đói.”
[14] Một khắc là 15 phút. Giờ Hợi năm khắc là 22h15.Nói đến đoạn sau, Chu Lục Liên tỏ vẻ vô cùng bất mãn, nàng ấy lại và một miếng cơm lớn vào miệng, cắn thêm một miếng thịt ngỗng còn nguyên cả da.
Thịt ngỗng mọng nước, cắn một ngụm, vài giọt mỡ óng ánh bắn cả lên mu bàn tay. Ngay cả giọt mỡ Chu Lục Liên cũng không nỡ bỏ phí, bèn áp môi lên mu bàn tay mà mυ"ŧ chùn chụt hai cái: “Thế nên tốt nhất là ăn cho nhanh, rồi giấu vài miếng thịt đi, tối đến đói bụng còn có cái mà ăn.”
Nhà lao và ngục tử tù một ngày ăn hai bữa, bữa đầu tiên vào giờ Mùi ba khắc (11h45), bữa thứ hai vào giờ Hợi năm khắc. Nhưng đúng như lời Chu Lục Liên nói, hễ có người gây sự là Yến Hạc Kinh sẽ phạt tất cả mọi người trong nhà lao phải nhịn đói cùng nhau.
Khi Yến Hạc Kinh mới nhậm chức, có kẻ chẳng thèm để tâm đến quy củ này, hễ trong lòng không vui là liền chửi bới ầm ĩ trong phòng giam. Có những phòng giam nhốt hai, ba người một chỗ, loại tù nhân bị giam chung thế này thường xuyên vì mấy chuyện vặt vãnh mà nảy sinh tranh chấp, xô xát.
Sau này, khi đã nếm mùi đói khát vài lần, bọn họ đều ngoan ngoãn cả. Dù trong lòng có tức giận hay oan ức đến đâu cũng phải nín nhịn.
Suy cho cùng, cảm giác đói bụng thật sự rất khó chịu đựng.
Nghe lời Chu Lục Liên, Diêu Điệp Ngọc rưng rưng nước mắt, và một miếng cơm đượm hương mỡ ngỗng vào miệng.
Hương vị ngọt thơm tức thì lan tỏa từ đầu lưỡi đến mọi ngóc ngách trong khoang miệng. Đã ăn một miếng thì không tài nào không ăn miếng thứ hai. Hai má Diêu Điệp Ngọc phồng lên, cơm còn chưa kịp nuốt xuống bụng đã vội gắp một miếng thịt ngỗng săn chắc mà mềm dai cho vào miệng nhai ngấu nghiến.
Đã lâu lắm rồi nàng chưa được ăn miếng thịt nào to đến vậy, vừa mở miệng, chỉ dăm ba miếng đã ngốn hết quá nửa phần thịt ngỗng trong bát. Trông đâu có giống người vừa mới dùng bữa trưa, rõ rành rành là một con ma đói.
Thấy người đối diện đã bắt đầu cầm đũa ăn cơm, Chu Lục Liên cũng chẳng phí lời an ủi khuyên giải nữa. Nàng ấy cắm cúi gắp lia lịa, không bỏ sót một hạt cơm nào.
Một khắc sau, có một tên tạp dịch gánh thùng gỗ đến thu dọn bát đũa. Diêu Điệp Ngọc ăn chậm, lúc tên tạp dịch đến thu bát, thịt ngỗng trong bát nàng đã ăn xong cả rồi, nhưng vẫn còn lại non nửa bát cơm chưa ăn hết.
Nhớ lại lời của nữ tù nhân, Diêu Điệp Ngọc không dám ngơi tay, vội vàng và cơm vào miệng, ăn đến độ hai má phồng lên mà đôi đũa trên tay cũng chẳng hề dừng lại.