Chương 14

Sau ba lần hít thở thật sâu, Diêu Điệp Ngọc mới rành rọt nói ra từng chữ những lời đã chuẩn bị sẵn trong lòng:

“Bẩm đại nhân, tôi là Diêu thị, thê tử của Lữ Bằng ở thôn Động Khê, huyện Đức Hóa. Vì tội trộm hạt giống mà phu quân của tôi đã bị giam trong ngục từ lâu. Chàng ấy tội không thể tha, chết là đáng tội, nhưng gia cảnh nhà chúng tôi bần hàn, trên có cha mẹ già, dưới có em thơ. Còn tôi phận nữ nhi yếu đuối, không đủ sức gánh vác gia đình. Gần đây mẹ chồng vì thương nhớ con mà sinh bệnh, bệnh tình ngày một trở nặng, dần dà không ăn uống được gì. Các em chồng tuổi còn thơ dại, cần có phu quân nuôi nấng trưởng thành. Phu quân mà chết đi, đạo lý luân thường sẽ đảo lộn, gia đình tan đàn xẻ nghé, e rằng mẹ chồng tôi không được hưởng tuổi già an nhàn, lại lo muội muội sẽ hư hỏng, đệ đệ sẽ lầm đường lạc lối. Chi bằng lấy cái mạng vô dụng này của tôi để chuộc tội cho phu quân.”

Dứt lời, Diêu Điệp Ngọc lấy tay che mặt, nức nở khóc. Có lẽ vì nói đến chỗ đau lòng, nước mắt nàng quả thật đã rơi xuống vài giọt, tiếng khóc thút thít tựa trẻ con.

Thế nhưng, vài giọt lệ trong vắt ấy ngược lại càng khiến đôi má ửng hồng của nàng thêm phần kiều diễm, mái tóc xanh cũng theo đó mà hơi buông lơi.

Diêu Điệp Ngọc tuôn một tràng dài hơn hai mươi câu như người hát vè, nói đến mức hai mắt ướt nhòe, trông đáng thương đến độ ai thấy cũng phải mủi lòng. Nàng tự thấy mình khóc lóc vô cùng đau khổ, vậy mà khi ngẩng đầu lên lại bắt gặp người ngồi trên ghế với gương mặt lạnh như băng, ánh mắt sâu thẳm, hoàn toàn không có chút gì là bị lay động.

Chẳng lẽ mình đã nói sai câu nào sao? Trong cơn hoảng loạn, Diêu Điệp Ngọc vội cúi đầu suy ngẫm.

Nghe xong những lời ấy, Yến Hạc Kinh phất áo đứng dậy, vẻ mặt thoáng chút thất vọng: “Vậy ra, cô muốn thay phu quân chịu hình, nhận lấy cái chết?”

“V-Vâng ạ.” Diêu Điệp Ngọc vốn không phải là người được nuông chiều từ nhỏ, ngày thường phải làm lụng vất vả, sức lực nàng không hề nhỏ, vai có thể gánh nước, tay có thể vác đá. Nhưng để khiến nam nhân trước mặt động lòng trắc ẩn, nàng cố tình tỏ ra là người yếu đuối đến độ gió thổi cũng ngã, trông còn mỏng manh hơn cả Tây Thi lúc lên cơn đau tim.

Yến Hạc Kinh thừa biết Diêu Điệp Ngọc đang có ý đồ gì. Sao chàng lại chưa từng nghe qua chuyện vợ chịu tội thay chồng như thế này cơ chứ.

Khi xưa nghe về những chuyện tương tự, trong lòng Yến Hạc Kinh chỉ thấy nực cười. Dù hễ nhắc đến chuyện vợ chịu tội thay chồng, ai ai cũng hết lời ca ngợi phụ nhân ấy nghĩa liệt, có tình, nhưng chàng chỉ thấy người đó ngu ngốc đến hết thuốc chữa mới làm ra hành động mù quáng như vậy, lại còn tự cho mình là bậc nữ trung hào kiệt.

Chẳng ngờ, làm Tri phủ chưa đầy nửa năm, chàng cũng gặp phải một phụ nhân ngu xuẩn đến thế.

Rõ ràng phụ nhân trước mắt sợ đến mức nói năng cũng lắp bắp, vậy mà vẫn dám bắt chước chuyện này. Yến Hạc Kinh khẽ cười, ánh mắt không ngừng đảo qua đảo lại đánh giá Diêu Điệp Ngọc, rồi cất lời:

“Gà mái vì thương con mà dám liều mình với chồn cáo, còn cô là chim mái vì yêu phu quân mà xả thân chịu khổ. Hừ, quả là một phụ nhân chính trực, dũng cảm.”

Mắt Diêu Điệp Ngọc đã nhòa đi, dường như tai cũng nghễnh ngãng theo, nàng chẳng hề nghe ra ý mỉa mai trong lời của Yến Hạc Kinh, cứ ngỡ đối phương đang khen mình. Nét sầu muộn trên gương mặt phút chốc tan biến, thay vào đó là niềm vui khôn tả. Vẻ đắc ý ấy thật khó mà tả xiết.

Nàng cứ ngỡ mọi chuyện đến đây là êm xuôi, mừng đến phát khóc, khoé mắt đã long lanh ngấn lệ, vội vàng cúi đầu tạ ơn: “Đa tạ…”

Diêu Điệp Ngọc vừa mới mở lời, chữ “tạ” còn chưa kịp thốt ra trọn vẹn thì Yến Hạc Kinh đã tức đến nỗi hai bên thái dương như bốc hoả.

Chàng chẳng thể nào chịu đựng thêm được nữa, bèn phất mạnh tay áo với vẻ mất kiên nhẫn rồi ngồi phịch xuống ghế: “Ta thấy cô trông cũng xinh đẹp, rất hợp để mang đi chém đầu thị chúng, cho bàn dân thiên hạ được một phen chiêm ngưỡng cái đầu của mỹ nhân.”

Nam nhân mới một giây trước còn khen nàng chính trực dũng cảm, sao chỉ trong chớp mắt đã muốn lôi nàng đi chém đầu thị chúng rồi? Những lời của Yến Hạc Kinh vừa lọt vào tai, Diêu Điệp Ngọc cảm thấy như có một tiếng sét đánh ngang đầu vang lên từng hồi đinh tai nhức óc.

Đôi chân đang quỳ mỏi rã rời trên mặt đất, nàng lết tới trước vài bước một cách khó nhọc, cố gắng cứu vãn tình thế: “Đại, đại nhân…”

“Người đâu.” Xưa nay Yến Hạc Kinh làm việc luôn luôn như sấm rền gió cuốn. Chàng vừa cất tiếng, đám nha dịch áo đen bên ngoài đã lập tức bước vào.

“Kẻ này đã muốn chết, cứ tạm thời lôi xuống, tống vào đại lao cho ta.” Lúc nói những lời này, ánh mắt của Yến Hạc Kinh đã lại dán vào cuốn sổ trên bàn.

Chẳng phải người ta vẫn nói, thời buổi này vua tôi đều lấy lòng nhân từ để trị quốc an dân đó sao? Diêu Điệp Ngọc cứ ngỡ mình nghe nhầm, nàng ngước đôi mắt đầy vẻ hoài nghi nhìn Yến Hạc Kinh. Mãi cho đến khi có hai cánh tay luồn qua nách, xốc nàng dậy rồi lôi đi, Diêu Điệp Ngọc mới sực tỉnh mà van xin: “Đại nhân tha mạng…”

Nghe thấy tiếng van xin thảm thiết, người ngồi trên công đường vẫn chẳng hề để ý. Đầu chàng cũng không thèm ngẩng lên, gương mặt lạnh tanh không chút cảm xúc lật giở từng trang sổ, dường như chẳng nghe thấy bất cứ âm thanh nào.

Mặc cho giọng nói ai oán của Diêu Điệp Ngọc vang vọng khắp nơi, chàng vẫn dửng dưng không mảy may động lòng, tựa như trước mặt chẳng hề có ai.

Giờ phút này, Diêu Điệp Ngọc chẳng khác nào một con thỏ rừng sắp sa lưới, bốn bề đều là đường cùng chẳng có lối thoát. Trong cơn hoảng loạn tột cùng, nàng chỉ biết thầm khấn vái Thổ Địa mau mau hiển linh, phái Thổ Hành Tôn đến đưa nàng độn thổ trốn đi cho rồi.

Thế nhưng, dường như Thổ Địa chẳng đoái hoài gì đến lời thỉnh cầu của Diêu Điệp Ngọc. Nàng kêu gào suốt cả quãng đường, để rồi cuối cùng vẫn bị lôi thẳng vào trong đại lao.