Chương 13

Bên trong nha môn được tu sửa còn uy nghi hơn cả bên ngoài, nhưng càng uy nghi bao nhiêu, Diêu Điệp Ngọc lại càng căng thẳng bấy nhiêu. Thân vận bộ y phục cũ nát, nàng ở nơi này trông thật lạc lõng.

Kể từ lúc bước vào chính đường [12], thân người Diêu Điệp Ngọc nhẹ bẫng như một chiếc lá, bước đi trong vô định. Nàng khẽ cúi đầu, nhưng ánh mắt không nhìn xuống mũi chân mình mà dán chặt vào gót chân của người người gác cổng. Bước chân của người đó chậm rãi, nàng cũng bước theo thật thong thả.

[12] Kiến trúc nha môn bao gồm đại đường, nhị đường và tam đường là ba khu vực chức năng riêng biệt được sắp xếp theo trục dọc từ ngoài vào trong.

- Đại đường hay chính đường, công đường là nơi quan lại thăng đường xử án công khai, tiếp nhận đơn từ, tổ chức các nghi lễ lớn. Đây là nơi uy nghiêm nhất, dân chúng được phép đứng xem xét xử ở ngoài.

- Nhị đường là nơi quan lại xử lý các vụ án dân sự nhỏ, hòa giải tranh chấp, hoặc bàn bạc công việc nội bộ với các thuộc cấp. Không khí ở đây bớt trang nghiêm hơn chính đường, mang tính chất “văn phòng làm việc”.

- Tam đường hay nội đường, tư thất là nơi sinh hoạt riêng tư ăn, ngủ, nghỉ ngơi của quan lại và gia quyến. Người ngoài không phận sự miễn vào.

Bước trên nền đất ẩm ướt không để lại dấu chân nào, nhưng trên mặt giày lại hằn lên từng vệt bùn.

Cứ thế đi không ngừng nghỉ, chừng non nửa khắc sau mới đến chính đường. Người gác cổng thông báo một tiếng rồi lặng lẽ lui xuống dưới mái hiên.

Tiếng bước chân của người gác cổng dần biến mất, trái tim Diêu Điệp Ngọc thắt lại từng cơn. Nàng hít sâu mấy hơi rồi mới cắn răng bước qua ngưỡng cửa, chính thức bước chân vào chốn quan trường.

Yến Hạc Kinh mày kiếm mắt sao, khí chất kiên nghị, thân chàng vận bộ phi bào thêu hình vân nhạn, càng tôn lên vẻ uy nghiêm và khí thế bất khả xâm phạm. Nói chàng là cây ngọc đứng trước thềm son cũng chẳng hề quá lời.

Dù vậy, trong đôi mắt đã có phần nhòe đi của Diêu Điệp Ngọc thì trông “cây ngọc” này lại có chút quen thuộc, hình như nàng đã từng gặp ở đâu đó rồi.

Yến Hạc Kinh ngồi trong chính đường xem xét hồ sơ vụ án, thấy Diêu Điệp Ngọc bước vào, mí mắt chàng cũng chẳng buồn nhấc lên. Trong khi đó, quan Đồng Tri là Tiết Giải nguyên [13] bên cạnh chàng lại liếc nhìn Diêu Điệp Ngọc một cái rồi khựng lại, không biết những lời còn dang dở trong miệng có nên nói tiếp hay không: “Đại nhân…”

[13] Đồng Tri hay còn gọi là Đồng Tri phủ, là quan chức cấp dưới, hỗ trợ hoặc thay mặt cho Tri phủ. Chức vụ này có quyền hạn ngang hàng với Phó Tri phủ hoặc Tri châu.

Còn Giải nguyên là danh hiệu dành cho người đỗ hạng nhất trong kỳ thi Hương.

Thấy Tiết Giải nguyên ngập ngừng, Yến Hạc Kinh lên tiếng: “Tiếp tục đi.”

Yến Hạc Kinh vừa cất lời, tai Diêu Điệp Ngọc bỗng thấy ngưa ngứa, đôi mày nàng chau lại. Sao giọng nói này cũng có phần quen thuộc thế nhỉ?

Tiết Giải nguyên mở hồ sơ vụ án trong tay đưa cho Yến Hạc Kinh, nói tiếp:

“Hôm qua Tri huyện Hồ Khẩu có gửi đến một vụ án, nói rằng ở thôn Tinh Tử, huyện Hồ Khẩu có một người mắc bệnh nan y đã ra tay sát hại thê tử của người khác. Có điều, mẹ của người bệnh này lại nói rằng mấy ngày đó con trai bà ta không hề rời khỏi nhà nửa bước, không thể nào đi gϊếŧ thê tử người ta được. Phu quân của nạn nhân thì lại quả quyết rằng tuy đầu óc kẻ bị bệnh có vấn đề, nhưng thân thể lại khỏe mạnh như người thường, và đã nhòm ngó thê tử mình từ lâu. Tên đó còn thường xuyên nhân lúc không ai để ý mà đến trêu ghẹo thê tử gã, có rất nhiều người làm chứng. Hôm đó nhất định là hắn thấy sắc nảy lòng tà, sau khi được thỏa mãn lại sợ chuyện bại lộ nên mới gϊếŧ người diệt khẩu.”

“Trên người tử thi có dấu vết bị xâm hại không?” Yến Hạc Kinh nghe xong, liền hỏi một câu.

“Sau khi pháp y khám nghiệm tử thi đã xác nhận quả thật trên người nạn nhân có dấu vết bị xâm hại.”

Tiết Giải nguyên lại lật giở bản khám nghiệm của pháp y ra: “Mẹ của người bệnh thì nói rằng người chồng đang ngậm máu phun người, vừa ăn cướp vừa la làng, vì muốn chiếm đoạt tài sản của thê tử nên mới ra tay sát hại nàng ta. Mỗi bên đều giữ khư khư lời của mình, Tri huyện Hồ Khẩu không biết phải xử án ra sao.”

Nghe đến đây, Yến Hạc Kinh lặng đi giây lát rồi ngẩng đầu lên phán: “Cứ tạm gác hồ sơ lại, thẩm tra vụ án của Chu Lục Liên trước đã.”

“Vâng.” Tiết Giải nguyên đặt hồ sơ xuống rồi biết ý lui ra ngoài.

Công đường vắng bớt một người, không gian càng thêm tĩnh lặng, chỉ còn văng vẳng tiếng lật giấy sột soạt.

Diêu Điệp Ngọc bị phớt lờ đứng chơ vơ giữa công đường, trong lòng nàng rối bời, đứng không được mà quỳ cũng chẳng xong. Nàng lúng túng hệt như một yêu vật sợ sáng bỗng dưng bị phơi ra giữa ban ngày, đôi tay buông thõng hai bên vô thức siết chặt lấy vạt áo, chẳng biết phải đặt vào đâu cho phải.

Những đốt ngón tay của nàng thậm chí còn trắng nhợt hơn cả màu áo đã phai.

Sau khi lật giở chừng bốn trang hồ sơ, cuối cùng Yến Hạc Kinh cũng dời sự chú ý của mình sang phía Diêu Điệp Ngọc.

Ánh mắt chàng vừa dừng lại, Diêu Điệp Ngọc đã cảm thấy như thể mình đang đứng dưới chân một ngọn núi cao chót vót, một áp lực vô hình đè nặng khiến hơi thở nàng dần trở nên rối loạn.

Chỉ vừa chạm mắt với nam nhân trên công đường, dù chẳng nhìn được rõ ràng nàng đã thấy hoảng hồn luống cuống, vội vàng quỳ rạp xuống đất, lòng khϊếp sợ trước uy thế đặc biệt toát ra từ người đối phương.

“Kể rõ ngọn ngành chuyện của cô đi.” Yến Hạc Kinh khẽ nhấc ngón tay với những đốt xương rõ ràng lên gấp tập hồ sơ đang xem dở lại, đoạn thẳng lưng, chờ xem Diêu Điệp Ngọc sẽ bắt đầu kêu oan kêu khổ từ đâu.

Nét mặt của nam nhân trên công đường chẳng hề tỏ ra hung tợn, thế nhưng chỉ cần chàng mở miệng, dường như có thể nuốt chửng Diêu Điệp Ngọc ngay tức khắc. Nàng kinh hồn bạt vía, vội áp trán xuống nền đất lạnh, im lặng một hồi lâu.