“Vậy lát nữa tẩu tẩu về sẽ mua cho muội một xiên.” Diêu Điệp Ngọc chỉ do dự trong chốc lát rồi liền nhận lời Hi tỷ nhi.
Miệng vẫn còn đang nhai, Hi tỷ nhi đã tươi cười rạng rỡ: “Cảm ơn tẩu tẩu.”
“Tẩu tẩu, đệ cũng muốn ăn.” Thấy yêu cầu của Hi tỷ nhi được chấp thuận, Tô ca nhi có chút ghen tị, cậu bé cũng la lên đòi ăn.
“Được, cũng sẽ mua cho đệ.” Một xiên kẹo hồ lô chỉ có năm quả, vốn dĩ Diêu Điệp Ngọc định để hai tỷ đệ ăn chung. Nhưng năm quả lại không thể chia đều, ai ăn nhiều hơn một quả cũng có thể sinh chuyện cãi cọ, mà nàng cũng ngại ăn nốt quả thừa. Thôi thì mua hai xiên cũng chẳng tốn kém bao nhiêu.
Tiết trời lạnh lẽo, đến khi đút cho Tô ca nhi ăn xong, cơm canh chỉ còn lại chút hơi ấm, còn chiếc bánh bột mì đã sớm mất đi độ giòn dai như lúc mới ra lò mà trở nên béo ngậy.
Ăn đến cuối, Diêu Điệp Ngọc cảm thấy ngán đến tận cổ nhưng lại lười nhóm lửa hâm nóng lại. Nàng cứ thế húp một miếng cơm chan canh, cắn một miếng bánh bột mì, ăn cho qua bữa để lấp đầy cái bụng rỗng.
Lữ Sĩ Phương dùng bữa trong phòng, đợi bà ta ăn xong, Diêu Điệp Ngọc mới vào dọn dẹp bát đũa.
Hôm qua hai người tan rã trong không vui nên chẳng ai mở lời, trong phòng chỉ vang lên tiếng lanh canh của bát đũa va vào nhau.
Thấy Diêu Điệp Ngọc đã dọn dẹp gần xong, Lữ Sĩ Phương ngượng ngùng lên tiếng: “Con… Con định khi nào đi?”
“Hôm nay ạ.” Qua một đêm, cơn giận của Diêu Điệp Ngọc đã nguôi đi ít nhiều, nàng hít một hơi thật sâu rồi đáp: “Đợi tạnh mưa con sẽ đi.”
“Vậy con cẩn thận nhé.” Lữ Sĩ Phương lo rằng đầu óc Diêu Điệp Ngọc không đủ lanh lợi, sẽ lỡ lời trước mặt Yến Hạc Kinh nên không nhịn được mà dặn dò một câu: “Đừng nói sai điều gì đấy.”
“Vâng, con biết rồi.” Diêu Điệp Ngọc không nghe ra ý tứ sâu xa trong lời của Lữ Sĩ Phương, nàng đáp một tiếng rồi bưng bát đũa ra bờ sông cọ rửa.
Sau giờ Ngọ, những đám mây âm u tạm thời tan đi, nhưng bầu trời vẫn một màu xám xịt, chẳng có lấy một tia nắng nào đủ để khiến người ta phấn chấn tinh thần.
Diêu Điệp Ngọc không thoa son phấn, không tô son môi, ngược lại còn lấy một ít bột than chì nhẹ nhàng tán một vòng quanh mắt, khiến cho gương mặt trở nên trắng bệch nhợt nhạt, trông vô cùng tiều tụy đáng thương. Sau khi trang điểm cho mình một dáng vẻ hốc hác, nàng thay một bộ váy áo đã giặt đến bạc màu, lại vá víu đến mấy lần vào.
Trên người nàng chẳng có lấy một màu sắc tươi tắn, dưới nền trời u ám xám xịt, trông Diêu Điệp Ngọc chẳng khác nào một bóng ma đã phiêu dạt giữa cõi trần suốt bao năm đằng đẵng.
Nàng cứ thế giả vờ tiều tụy, tay ôm chặt l*иg ngực vốn chẳng hề đau đớn, mang theo dáng vẻ đáng thương tội nghiệp mà tìm đến trước cửa nha môn.
Nha môn của phủ Cửu Giang đã được tu sửa lại một lần trước khi Yến Hạc Kinh nhậm chức. Cánh cổng gỗ lim đỏ uy nghi mở rộng ra hai bên như hình chữ bát, sau khi bị mưa làm cho ướt sũng lại toát ra một luồng khí lạnh lẽo, nghiêm trang. Ngay cả tấm biển chữ vàng nền đen treo trên cao cũng mất đi vẻ rực rỡ thường ngày.
Trước cửa nha môn có hai pho tượng sư tử đá ngồi chồm hỗm trông đầy uy mãnh. Rõ ràng trước đây mỗi lần đi ngang qua, Diêu Điệp Ngọc còn cảm thấy biểu cảm của hai con sư tử đá này có nét ngộ nghĩnh đáng yêu, vậy mà giờ đây chúng chỉ khiến người ta bất giác nảy sinh cảm giác sợ hãi.
Diêu Điệp Ngọc toát một thân mồ hôi lạnh, gương mặt cũng vì căng thẳng mà ửng hồng lên.
Trong một thoáng chốc, nàng chợt nảy ra ý định bỏ chạy, nhưng thân nàng giờ đây đã là cá cắn móc câu vàng, làm sao quay lại với nước; cũng là chim sa lưới, thì còn mong gì tung cánh bay cao nữa đây.
Không cứu được Lữ Bằng ra thì những ngày tháng sau này chỉ càng thêm khốn khó, Diêu Điệp Ngọc vừa nghĩ đến chuỗi ngày phiền muộn sắp tới, lòng can đảm cũng lớn thêm vài phần. Nàng nhấc lên những bước chân nặng trĩu, từng bước từng bước một tiến về phía cánh cửa gỗ lim đỏ.
Người gác cổng ở nha môn trông thấy Diêu Điệp Ngọc bước tới, thần sắc không mảy may thay đổi.
Nha môn này ngày nào cũng có người tìm đến, kẻ kêu oan, người than khổ, kẻ đòi lại công bằng, bọn họ sớm đã quen mắt, chẳng còn lấy làm lạ. Đợi Diêu Điệp Ngọc đến gần, họ mới cất tiếng hỏi: “Cô là người nào? Đến đây có việc chi?”
“Tôi có việc khẩn.” Giọng Diêu Điệp Ngọc không lớn: “Muốn gặp Yến đại nhân một lần.”
Người gác cổng cẩn thận nhìn Diêu Điệp Ngọc một lượt, thấy nàng nỗi sầu giăng tơ, hận chất thành núi, cả người trông như một đóa hoa trà rơi rụng giữa vũng bùn lầy, dáng vẻ đáng thương vô cùng. Bọn họ nhìn nhau rồi mới lên tiếng: “Yến đại nhân và Tiết đại nhân đang xử lý một vụ án mạng, e là hôm nay…”
Lời của người gác cổng còn chưa dứt, Diêu Điệp Ngọc đã vội vàng ngắt lời: “Không sao, t-tôi có thể đợi.”
Hôm nay nàng đã lấy hết can đảm mới dám trở lại chốn quan trường này, nếu không nhân chút dũng khí này mà cầu xin lòng thương cảm, nàng sợ rằng sau này mình sẽ chẳng còn gan dạ được như vậy nữa.
“Vậy để tôi vào trong thông báo một tiếng.” Một trong hai người gác cổng gật đầu, đoạn xoay người bước vào trong cổng lớn.
Diêu Điệp Ngọc đút tay vào trong tay áo, đứng đợi bên ngoài chừng một khắc, người gác cổng vừa vào trong mới vội vã bước ra, làm một thủ hiệu mời nàng vào: “Nương tử, mời vào.”