Chương 11

Nghe đến đây, Diêu Điệp Ngọc không khỏi nổi giận. Nàng chỉ muốn nổi trận lôi đình, mắng thẳng vào mặt mẹ chồng là kẻ hèn nhát, nhưng lại chẳng dám làm vậy. Nàng hít sâu mấy hơi, cố nén cơn thịnh nộ đang chực trào nơi l*иg ngực, rồi nói: “Ngày mai con sẽ tự mình đi một chuyến.”

Sau khi rời khỏi phòng ngủ của Lữ Sĩ Phương, tâm trạng Diêu Điệp Ngọc trĩu nặng. Lúc nhá nhem tối, nàng trở về phòng mình, một mình nằm co ro úp mặt vào sạp, chẳng hiểu sao cứ thế khóc mãi không thôi.

Chính Diêu Điệp Ngọc cũng không biết vì sao mình lại khóc, nước mắt cứ như chuỗi ngọc đứt dây, lã chã tuôn rơi, không sao ngăn lại được. Nàng khóc đến sưng cả mắt, đỏ cả mũi, mãi đến canh hai vẫn trằn trọc không sao ngủ được.

Nhưng nghĩ đến việc ngày mai phải đến nha môn một chuyến, nếu nàng cứ khóc mãi thế này, nhất định ngày mai sẽ không dậy nổi để ra ngoài gặp người. Diêu Điệp Ngọc bèn gắng gượng ngồi dậy, trút hết nỗi tủi hờn vào cuốn sổ ghi chép.

Viết xong nàng lại tự động viên mình, rồi viết xuống một câu: Mèo con tuy nhỏ nhưng công trạng phi thường, ta là sâu bướm ắt cũng làm được.

Câu nói này, Diêu Điệp Ngọc viết đi viết lại ba lần, nhẩm trong lòng cũng ba lượt, bấy giờ mới lau khô đôi mắt đẫm lệ. Nàng bắt chừng trăm con tằm đặt cạnh giường, lắng nghe tiếng chúng gặm lá dâu sàn sạt để dỗ mình vào giấc ngủ.

Tiếng sàn sạt lúc nhanh lúc chậm nghe như tiếng mưa rơi lất phất xuyên qua kẽ lá, vừa nhẹ nhàng lại vừa mát mẻ. Lắng nghe những âm thanh ấy, Diêu Điệp Ngọc dần thôi nức nở.

Nàng tự an ủi lòng mình, thực ra cuộc sống hiện tại của mình nào có thấm vào đâu so với cảnh ngục tù của Lữ Bằng.

Chỉ cần cố gắng chịu đựng một chút, rồi mọi chuyện sẽ qua thôi.

Sáng hôm sau, mấy con gà mái trong nhà đẻ được ba quả trứng, Diêu Điệp Ngọc hấp lại mấy cái màn thầu, nấu một nồi canh đậu phụ rau xanh làm bữa sáng. Đến bữa trưa, nàng lại thái một miếng thịt lợn nhỏ rồi băm nhuyễn, trộn cùng trứng và bột mì, rán thành mấy cái bánh để ăn kèm với cơm.

Thực ra, Diêu Điệp Ngọc chẳng mấy tha thiết chuyện bếp núc, thậm chí còn có phần chán ghét nữa là đằng khác.

Một là, nấu nướng sẽ khiến cả người ám đầy mùi dầu mỡ khói bếp. Vào mùa đông, mùi dầu mỡ bám vào người, gặp cơn gió lạnh thổi qua còn có thể phai đi phần nào. Nhưng hễ đến mùa hè oi ả, mùi khói bếp cứ quẩn quanh không tan.

Lúc bị nắng gắt chiếu vào, mồ hôi lại túa ra, cả người chẳng khác nào đang đi trong chảo nóng, mỗi lần hít thở đều ngửi thấy cái vị nhờn nhợn, dính dấp ấy.

Hai là, Diêu Điệp Ngọc còn phải nuôi tằm. Loài tằm vốn đỏng đảnh, sợ mùi thơm, sợ mùi hôi, lại kỵ khói, kỵ dầu mỡ và đủ thứ khác. Để lũ tằm không chết vì mùi lạ, cho nên nàng rất ít khi thoa son điểm phấn, hầu như toàn để mặt mộc, trên người cũng phải luôn giữ cho sạch sẽ, không vương mùi lạ.

Những thứ như phấn thơm, túi hương, Diêu Điệp Ngọc đều tránh xa hết mức có thể. Dù cho mùa hè có bị sâu bọ cắn cho nổi mẩn đỏ, nàng cũng chỉ dám gãi gãi cho đỡ ngứa mà thôi.

Mỗi lần nấu nướng xong muốn vào phòng tằm, Diêu Điệp Ngọc phải rửa tay thật sạch, thay một bộ y phục tinh tươm không mùi, rồi lúc làm việc lại phải thay ra mặc đồ cũ, cứ thay tới thay lui phiền phức vô cùng.

Diêu Điệp Ngọc đã là dâu con trong nhà, phu quân của nàng lại chẳng phải bậc công tử quyền quý chỉ cần khẽ búng tay là có bạc rơi ra, nên không thuê nổi đầu bếp. Diêu Điệp Ngọc mà không nấu thì chỉ còn cách để mẹ chồng vào bếp.

Con dâu trẻ tuổi lại để mẹ chồng già cả nấu nướng, chuyện này mà đồn ra ngoài, e rằng người ta sẽ chê cười nàng là hạng lười biếng, vô đức.

Diêu Điệp Ngọc vốn chẳng để tâm mấy chuyện thanh danh, nhưng giờ đây Lữ Bằng đã bị xem là trộm cắp, nếu nàng lại mang thêm tiếng xấu, thì vải vóc nàng dệt, đồ đạc nàng làm ra sẽ chẳng còn ai muốn mua nữa.

Sức khỏe Lữ Sĩ Phương vốn không tốt, mấy hôm nay bà ta lại lên cơn đau đầu, không ra gió được, nên cả ba bữa đều dùng trong phòng riêng. Cứ mỗi bận dọn cơm, Diêu Điệp Ngọc lại bất đắc dĩ phải trông nom cả Hi tỷ nhi và Tô ca nhi.

Hi tỷ nhi đã lớn hơn một chút, có thể tự mình ăn cơm, điều này chẳng cần Diêu Điệp Ngọc phải bận tâm, người khiến nàng phải lo lắng chính là Tô ca nhi kìa.

Răng của Tô ca nhi không được tốt lắm nên ăn rất chậm, Hi tỷ nhi đã ăn xong hai bát cơm chan canh rồi mà cậu bé còn chưa hết nửa bát. Sợ Tô ca nhi ăn không no bụng, Diêu Điệp Ngọc đành phải gác đũa, đút cho cậu bé ăn no trước.

“Tẩu tẩu, muội muốn ăn kẹo hồ lô.” Miệng Hi tỷ nhi còn đang nhai bánh bột mì, mà trong đầu đã tơ tưởng đến món quà vặt ngọt lịm kia rồi.

Kẹo hồ lô giá chẳng đắt, chỉ vài văn tiền một xiên, nhưng từ ngày Lữ Bằng vào ngục, trong nhà có quá nhiều nơi cần dùng đến tiền. Tiền thuốc thang của Lữ Sĩ Phương lại như cái động không đáy, nên chút tiền lẻ dành dụm trong tay Diêu Điệp Ngọc cũng chẳng dám tiêu xài hoang phí dù một văn.

Dẫu Hi tỷ nhi còn nhỏ và hay thèm quà vặt, nhưng cô bé rất ngoan ngoãn, chưa từng vòi vĩnh thứ gì, nay lại mở miệng nói muốn ăn kẹo hồ lô, ắt hẳn là đã thèm đến mức không nhịn được nữa rồi.