Nghe đến đây, Diêu Điệp Ngọc mới vỡ lẽ, thì ra hai nam nhân trong đình chỉ là bạn của Tri phủ đại nhân mà thôi.
Không gặp được người muốn gặp, nàng cũng chẳng hề thất vọng. Ít ra, qua lời của hai vị bằng hữu này, nàng đã biết Yến Hạc Kinh là người có phong thái hơn người, lại dễ nói chuyện, chứ không phải kẻ khó gần như nàng vẫn tưởng.
Nghĩ đến đây, nét u ám vẫn luôn vương vấn trên gương mặt Diêu Điệp Ngọc bỗng chốc tan biến sạch sành sanh, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ.
Nàng tin rằng lần này mình ắt sẽ thành công cứu được Lữ Bằng ra ngoài.
Trong lúc Diêu Điệp Ngọc đang mải mê suy nghĩ vẩn vơ rồi tủm tỉm cười một mình, người trong đình bất chợt liếc nhìn nàng với một ánh mắt đầy thâm ý.
Lũ tằm con ăn lá dâu không nhiều, nhưng chúng lại rất kén, chỉ chịu ăn lá tươi non, hễ không tươi là chúng nhất quyết chẳng thèm đυ.ng đến. Diêu Điệp Ngọc bèn lấy kéo ra, vội vã cắt một mớ lá dâu đủ dùng trong hai ngày rồi rời đi.
Thế nhưng, nàng nhanh chóng bị lạc đường.
Lúc đến có tiểu đồng dẫn đường, dù không quen lối cũng chẳng đến nỗi lạc trong vườn. Giờ đây, lúc ra về lại chẳng có ai chỉ lối, Diêu Điệp Ngọc cứ đi loanh quanh suốt một khắc, quẹo đông rẽ tây, đến cuối cùng thì chẳng còn phân biệt được phương hướng nữa, rồi lại quay về vườn dâu tằm lúc nào không hay.
Khi sáu mắt nhìn nhau, hai người đang ngồi uống rượu trong đình đều sững sờ, chẳng hiểu vì sao Diêu Điệp Ngọc lại quay trở lại.
Bị bốn ánh mắt đầy thắc mắc nhìn chằm chằm, Diêu Điệp Ngọc đỏ bừng cả mặt, ấp úng nói: “Lối đi trong vườn hơi phức tạp, tôi có chút không phân biệt được ạ.”
Hóa ra là bị lạc, Ôn Công Quyền và Tô Thanh Lục nén cười, vẫy tay gọi một tiểu đồng đến dẫn nàng ra ngoài.
“Làm phiền rồi.” Diêu Điệp Ngọc gật đầu cảm tạ.
Vì ngày thường phải làm lụng vất vả, lại hay đi lại xa xôi nên Diêu Điệp Ngọc không bó chân. Nàng vốn có dáng người cao ráo, đôi chân cũng lớn hơn nữ nhân bình thường một chút. Vì không bó chân nên nàng đi lại vừa vững vàng vừa nhanh nhẹn. Nàng cứ thế đi theo tiểu đồng biết đường, chỉ vài ba bước đã khuất dạng.
Đợi người đi rồi, Tô Thanh Lục vừa vuốt ve con mèo vừa nói: “Quả đúng như lời Yến nhị nói, phụ nhân này trông ngây ngô đến đáng yêu, thú vị hơn những mỹ nhân tượng đất [11] kia nhiều.”
[11] Chỉ những người phụ nữ có nhan sắc xinh đẹp nhưng vô hồn, thụ động, không có cá tính và suy nghĩ riêng.Nói đến đây, chàng ta không giấu được vẻ bất mãn ban nãy, chau mày nói với Ôn Công Quyền: “Sao lúc nãy ngươi lại bảo Yến nhị ngang ngược, dọa người ta sợ thế.”
Ôn Công Quyền nhấp một ngụm rượu, cười đáp: “Ta là người thật thà, không biết nói dối, chỉ là lỡ lời thôi.”
“Mong là nàng ấy không nghe thấy.”
“Yên tâm đi, chẳng quá ba ngày nữa, nàng ấy sẽ đến kêu oan thôi.”
…
Thời tiết hôm nay thật đỏng đảnh, mưa lúc tạnh lúc rơi. Nhưng Diêu Điệp Ngọc cũng có chút vận may, nàng vừa đến hẻm Tây mua ít thịt quay ở chỗ Cát Nhị Nương về đến nhà thì cơn mưa thứ hai mới bắt đầu trút xuống.
Cơn mưa này còn lớn hơn cơn đầu, nơi chân trời xa thẳm, tiếng sấm rền vang vọng bên tai, gió cũng dần trở nên lạnh buốt.
Diêu Điệp Ngọc nhìn ban ngày dần dần tối sầm lại bị mây đen che phủ, trong lòng có chút hối hận vì ban nãy đã không hái thêm nhiều lá dâu mang về.
Có lẽ mấy ngày tới thời tiết sẽ không đẹp, e rằng sáng sớm tinh mơ còn giăng sương mù, số lá dâu Diêu Điệp Ngọc hái về chỉ đủ cho lũ tằm ăn trong hai ngày. Hai ngày sau, nếu trời vẫn không quang đãng, nàng đành phải đi hái ít lá chá để thay thế vậy.
Tuy Tô Thanh Lục đã cho phép nàng vào trong vườn hái lá dâu, nhưng da mặt Diêu Điệp Ngọc vốn mỏng, chẳng muốn vào đó hái thêm lần nữa.
Cây dâu bên ngoài vườn cảnh tạm thời không thể hái lá cho tằm ăn, vậy thì những ngày này nàng đành chịu khó lên núi hái vậy. Nếu gặp phải thời tiết xấu hoặc ngày sương mù không thể lên núi, thì hái lá chá thay lá dâu cho tằm ăn cũng chẳng sao.
Thôi vậy, xe đến trước núi ắt có đường, Diêu Điệp Ngọc tự trấn an mình, không còn lo lắng về chuyện lá dâu nữa. Nàng búi lại tóc, sửa sang y phục cho gọn gàng rồi đem buộc mớ lá dâu vừa hái được lại, treo dưới mái hiên cho ráo nước.
Làm xong xuôi mọi việc, nàng vào bếp nấu bữa trưa.
Dùng bữa trưa xong, Diêu Điệp Ngọc đến phòng ngủ của Lữ Sĩ Phương để bàn bạc xem khi nào nên đi cầu xin: “Mẹ, Yến đại nhân đã trở về từ kinh thành lâu rồi, chúng ta cứ lần lữa mãi cũng không phải là cách, hay là ngày mai chúng ta đến trước mặt ngài ấy cầu xin đi.”
Vì lo lắng Yến Hạc Kinh không phải là người dễ nói chuyện, nên dù người đó đã từ kinh thành trở về phủ Cửu Giang hơn mười ngày, Diêu Điệp Ngọc vẫn cứ do dự mãi không quyết.
Trên gương mặt Lữ Sĩ Phương chợt hiện lên vẻ khó xử, bà ta trầm ngâm hồi lâu mới nói: “Nếu không thành công thì phải làm sao đây? Đến lúc đó chuyện đồn ra ngoài, lại bị người đời chê cười.”
“Nhưng nếu không thử, A Bằng ca ca chỉ có một con đường chết mà thôi.” Lòng Diêu Điệp Ngọc lạnh toát, nàng biết Lữ Sĩ Phương coi trọng thể diện, nhưng nào ngờ đến nước này rồi mà bà ta vẫn còn sợ người đời chê cười.
Chỉ cần người còn sống sót, chút thể diện hão ấy thì có sá gì?
“Vợ chịu tội thay chồng thì đã có tiền lệ, nhưng mẹ chịu phạt thay con thì xưa nay chưa từng có ai làm… Ta mà đến xin xỏ, dù thành công hay thất bại, A Bằng cũng sẽ bị người đời đàm tiếu là đứa con bất hiếu.” Lữ Sĩ Phương trầm ngâm nửa ngày.
Bà ta đuối lý nên chột dạ, lúc nói mắt cứ liếc đi, chẳng dám nhìn thẳng vào Diêu Điệp Ngọc: “Như vậy… Xem chừng không ổn cho lắm.”