Năm đói kém, vì trộm hạt giống mà chẳng bao lâu nữa phu quân của Diêu Điệp Ngọc sẽ bị xử tử. Thời buổi này, vua tôi đều lấy lòng nhân từ để trị quốc an dân. Để phu quân được sống, Diêu Điệp Ngọc tìm đ …
Năm đói kém, vì trộm hạt giống mà chẳng bao lâu nữa phu quân của Diêu Điệp Ngọc sẽ bị xử tử.
Thời buổi này, vua tôi đều lấy lòng nhân từ để trị quốc an dân. Để phu quân được sống, Diêu Điệp Ngọc tìm đến Tri phủ đại nhân Yến Hạc Kinh, ra sức tỏ vẻ đáng thương: “Tôi là phận nữ nhi yếu đuối, không đủ sức gánh vác gia đình, phu quân mà chết đi, mẹ chồng* tôi thật đáng thương vô cùng…”
Yến Hạc Kinh nhìn phụ nhân** đang quỳ trước mặt, cất lời: “Vậy là cô muốn thay phu quân chịu tội chết?”
“Vâng.” Diêu Điệp Ngọc run rẩy gật đầu.
Yến Hạc Kinh thừa biết nàng đang có ý đồ gì, chàng cười như không cười nói: “Quả là một phụ nhân chính trực và dũng cảm.”
Nghe đối phương khen mình, Diêu Điệp Ngọc mỉm cười, ngỡ rằng mọi chuyện sắp qua, nào ngờ lại nghe chàng lạnh lùng phán: “Ta thấy dung mạo cô xinh đẹp thế này, rất hợp để chém đầu thị chúng đấy. Người đâu, lôi xuống!”
Diêu Điệp Ngọc chợt thấy gáy mình lạnh toát, mặt mày tái mét, kinh hãi tột độ: “?”
Mãi về sau Diêu Điệp Ngọc mới hay, từ trước khi nàng đến cầu xin, Yến Hạc Kinh đã thèm muốn thân thể của nàng rồi.
---
Chú thích:
*Tác giả dùng từ "ông cô" để chỉ song thân của chồng, nhưng trong truyện này thì cha chồng của Diêu Diệu Ngọc đã mất nên thực chất "ông cô" ở đây là để chỉ mẹ chồng của nàng.
**Phụ nhân: người phụ nữ có chồng.