"Anh Yếm..."
Tang Dụ nhìn anh, vẻ mặt hoảng hốt ngây thơ, nuốt nước bọt.
Không hiểu sao cô đã bị Hoắc Yếm ép sát vào tường phía sau.
Đây là một ngõ hẻm trong khu phố cũ, bình thường hầu như không có ai qua lại.
Tim Tang Dụ đập nhanh hơn.
Hoắc Yếm chăm chú quan sát khuôn mặt cô, cánh tay đưa ra ôm lấy eo cô, giọng nói mệt mỏi mà quyến rũ như có móc câu: "Hửm? Thế nào?"
Tim Tang Dụ đập thình thịch, hai bên tai nóng bừng.
Làn da lộ ra bên ngoài tiếp xúc trực tiếp với da thịt anh, thậm chí cô có thể cảm nhận rõ rệt hơi ấm từ cơ thể Hoắc Yếm truyền sang.
Anh! Đang! Làm! Cái! Gì! Vậy!!!
Sao lại gần mình đến thế này aaaaaa!
Hai tai Tang Dụ nóng ran, cúi đầu xuống muốn chôn mình đi.
Cảm giác bị dẫn dắt như thế này khiến cô chợt nhớ lại kiếp trước khi bị Hoắc Yếm giam cầm bên cạnh trong những tháng ngày hỗn loạn ấy.
Hoắc Yếm cúi nhìn cô gái nhỏ trong lòng gần như thu hết đầu vào, khóe miệng nhếch lên nở nụ cười đầy thích thú, cố ý giơ tay vén lọn tóc rơi bên tai cô, giọng trầm khàn quyến rũ: "Bạn học nhỏ, sao mặt đỏ thế?"
Thịch thịch thịch!!!
Anh đứng gần thế này, ai mà không đỏ mặt chứ!!!
Một anh chàng đẹp trai cỡ này dồn mình vào góc tường, ai mà chẳng đỏ mặt chứ!!!
Tang Dụ mím môi, cố gắng bình tĩnh lại, nhân thiết thỏ trắng ngoan ngoãn của cô không thể sụp đổ lúc này được, cô cắn môi ngước lên nhìn anh bằng ánh mắt đen láy, giọng nhỏ nhẹ: "Vì anh đứng quá gần em rồi, nóng quá."
Hoắc Yếm nhìn cô, lông mày hơi nhướng lên, giọng điệu thấp đến mức gần như sát vào tai Tang Dụ: "Vậy sao?"
Không những không lùi ra xa mà còn tiến gần hơn nữa!
Tang Dụ: "!!!!!!"
Hoắc Yếm cúi xuống, một chân dài đưa về phía trước, mạnh mẽ xâm nhập khoảng cách, tay nâng cằm Tang Dụ buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.
"Bạn học nhỏ, nhưng tim em cũng đập rất nhanh đấy."
Đôi mắt anh đen thẫm, khuôn mặt điển trai lạnh lùng không chút cảm xúc nhưng lại vô cùng quyến rũ.
Tang Dụ bị buộc phải ngửa đầu lên nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẫm của anh.
"Em..."
Tang Dụ nuốt nước bọt, yết hầu lăn nhẹ.
Cứu… mạng...
Cô thực sự sắp không chịu nổi rồi!
Một gương mặt như thế áp sát thế này, không đỏ mặt tim đập mới là lạ!!!
Hu hu mẹ ơi, anh ấy đẹp trai quá, muốn...
Tang Dụ liếc nhìn đôi môi nhạt màu của anh rồi lại nuốt nước bọt.
Chắc chắn là ông trời đang thử thách mình rồi!!!
Chắc chắn là thế!
Tang Dụ, phải bình tĩnh!!!
Phải kiềm chế cám dỗ!!!
"Anh Yếm..." Tang Dụ hít một hơi thật sâu, dùng bàn tay nhỏ trắng nõn đẩy nhẹ vào ngực Hoắc Yếm, giọng điệu đã bình tĩnh hơn chút: "Em nghĩ... anh không cần đứng gần thế này để nói chuyện đâu, em..."