"Người ta đồn rằng cửa hàng xăm đối diện trường có tiên nữ giáng trần. Chà chà, nhóc à, từ giờ trở đi tớ tuyên bố cậu là linh vật của cửa hàng chúng ta đấy."
Tang Dụ cười, đúng lúc đó có khách vào cửa hàng, cô tiến lên tiếp đón.
Nhìn theo bóng lưng Tang Dụ, Trương Khải Nhạc ngơ ngác: "Cô nhóc này sao vậy, trông có vẻ không ổn."
"Còn sao nữa, nhớ anh Yếm thôi mà."
"Hả? Nhưng anh Yếm không phải đang..." Chưa nói hết câu, Lâm Hán Châu đã lắc đầu ra hiệu: "Anh Yếm đang nghỉ ngơi, lát nữa để cậu ấy tự nói với Tang Dụ đi."
"Ừ nhỉ." Trương Khải Nhạc tỏ vẻ người từng trải: "Hai người họ yêu đương, muốn tạo bất ngờ cho nhau, chúng ta đừng có làm kẻ thứ ba."
Lâm Hán Châu mỉm cười, quay lại làm việc của mình.
Những hình xăm phức tạp Tang Dụ không làm được. Nhưng loại đơn giản thì cô có thể xử lý.
Trong lòng đang chất chứa tâm sự, tâm trí không tập trung, tay chân vụng về khiến lọ mực bên cạnh bị đánh đổ.
May mắn là Tang Dụ phản ứng nhanh, không để mực dính lên người khách, nhưng áo cô thì bị bẩn hết.
Trương Khải Nhạc vội chạy tới đỡ lấy đồ, quay sang nói với Tang Dụ: "Cậu đi thay đồ đi, để tớ lo chỗ này cho."
"Phiền cậu rồi."
Tang Dụ nhíu mày nhìn vệt mực loang lổ trên áo, đành cam chịu đi lấy bộ đồ khác.
Đồ đạc của cô để trên gác xép, không nhiều, chỉ phòng khi bất trắc, nào ngờ cái "bất trắc" này lại thật sự xảy đến.
Khi vén áo lên, cô mới phát hiện bụng cũng dính đầy mực, cô phồng má thở dài, quay vào phòng tắm.
Gác xép khá tối, nhưng Tang Dụ chỉ nghĩ đến việc tắm rửa nên không để ý chiếc giường vốn luôn trống hôm nay lại có người nằm.
Hoắc Yếm mở mắt trong bóng tối, quan sát từng biểu cảm thay đổi trên mặt Tang Dụ, cho đến khi cánh cửa phòng tắm đóng lại, anh mới từ từ ngồi dậy.
Xoa xoa thái dương căng mỏi, anh định rời đi thì đột nhiên một tiếng hét vang lên từ phòng tắm.
"Á..."
Hoắc Yếm giật mình, tưởng Tang Dụ gặp chuyện, không kịp suy nghĩ, đẩy cửa phòng tắm bước vào. Anh thấy vòi sen phun nước loạn xạ và đường ống vỡ tung, lập tức che chắn cho Tang Dụ, đỡ cô ra khỏi phòng tắm.
Khi nhận ra là Hoắc Yếm, Tang Dụ từ trạng thái cảnh giác dần thả lỏng, để mặc anh bảo vệ mình ra ngoài.
"Anh Yếm! Anh về rồi!"
Tang Dụ vui mừng khôn xiết, ánh mắt rạng rỡ không giấu nổi niềm hân hoan khi thấy anh lúc này.
"Em có sao không?" Hoắc Yếm đảo mắt nhìn cô từ đầu đến chân, vốn định kiểm tra xem có chỗ nào bị thương không, nào ngờ một lần nhìn ấy khiến ánh mắt anh dán chặt không rời.
Áo Tang Dụ cởi nửa chừng, vì ướt sũng nên bám sát vào cơ thể, đường cong mềm mại hiện ra rõ mồn một.