Chương 38: Gửi nhầm?

Cô liếc nhìn gương, khóe môi cong nhẹ.

Có lẽ phong cách ngây thơ gợi cảm mà mọi người hay nói chính là như thế này.

Tang Dụ mở camera điện thoại, chỉnh sửa một chút rồi chụp lại bức ảnh, nhấn vào khung chat với Hoắc Yếm gửi đi.

Trong lòng cô tính toán thời gian, khi gần hết hai phút thì nhanh tay thu hồi bức ảnh, cố ý gửi một tin nhắn thoại: "Xin lỗi anh Yếm, em gửi nhầm ạ."

Tang Dụ không chắc Hoắc Yếm có đang online không, sau khi thu hồi thấy khung chat hiển thị trạng thái "đang nhập" mãi nhưng chẳng thấy tin nhắn nào gửi tới.

Đạt được mục đích, Tang Dụ yên tâm đặt điện thoại xuống, chẳng thèm để ý người bên kia nữa.

Ở phía bên kia, Hoắc Yếm dán mắt vào khung chat, đôi mắt hơi tối lại, môi mỏng khẽ mím chặt, ngón tay xương xẩu lơ lửng trên bàn phím rồi cuối cùng buông xuôi.

Hình ảnh Tang Dụ lởn vởn trong đầu anh.

Hơi thở anh gấp gáp hơn, cảm nhận được thứ cảm xúc lạ lẫm đang trào dâng, không cách nào kiểm soát.

Hoắc Yếm đặt điện thoại xuống, mắt càng thêm tối, đứng phắt dậy bước thẳng vào phòng tắm.

Dòng nước lạnh buốt xối xuống.

Hoắc Yếm nhắm mắt, hình ảnh trong đầu hiện lên rõ mồn một.

Gân xanh trên cánh tay anh nổi lên, bàn tay siết chặt vào tường.

Gửi nhầm?

Cô định gửi cho ai?

Đôi mắt Hoắc Yếm sẫm lại, con thú trong lòng như muốn phá l*иg xổng chuồng, không chỉ muốn xé nát kẻ kia mà còn muốn xé tan cả Tang Dụ.

Như bao lần tưởng tượng trong đầu, anh muốn xé nát bộ váy kia, muốn nhìn cô khóc, khóc đến đỏ hoe mắt cũng không buông tha.

Một lúc sau Tang Dụ cầm điện thoại lên, thấy Hoắc Yếm vẫn chưa hồi âm, nhún vai, niềm vui trong mắt không cách nào giấu được.

Đêm đó, một người ngủ ngon lành, kẻ kia lại trằn trọc khó ngủ.

Hoắc Yếm biết đây là mơ, nhưng dù biết, anh vẫn không thể kiểm soát nổi mình.

Chiếc l*иg vàng khổng lồ trước mặt, từ trần nhà buông xuống mấy sợi xích trói chặt tứ chi Tang Dụ.

Cô vẫn mặc chiếc váy trắng đó, chỉ có điều lần này không phải trong ảnh mà hiện ra ngay trước mặt anh, hơi thở và sợi tóc đều chân thực đến đáng sợ.

Cổ tay và mắt cá chân mảnh mai đeo xiềng vàng, ngoan ngoãn trong l*иg.

Mái tóc đen của cô dài hơn hiện tại, vài sợi rủ xuống vai, gò má hơi ướt, đôi mắt mơ màng không chớp nhìn thẳng vào anh.

Hoắc Yếm nuốt nước bọt, cảm thấy cổ họng khô khốc.

Trong mơ, Tang Dụ chăm chú nhìn anh, ánh mắt đầy tin tưởng và nương tựa, trên váy lấm tấm những cánh hoa hồng đỏ tươi.

Cô ngẩng lên nhìn, kéo xích tiến về phía trước nhưng vì quá ngắn nên buộc phải dừng lại. Gương mặt kiều diễm hiện lên vẻ hờn dỗi, mắt long lanh nhìn Hoắc Yếm, tay mềm mại đưa ra: "Anh Yếm..."