Chương 31: Mày đợi đấy!

Thoát khỏi hồi ức, ánh mắt Bùi Tinh nhìn Tang Dụ dâng lên chút sợ hãi, nhưng nghĩ đang ở siêu thị đông người, Tang Dụ không dám làm gì nên nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

"Nghe nói bạn học Tang Dụ của chúng ta còn đi làm thêm ở tiệm net nhỉ, mọi người nghĩ sao về việc quan tâm bạn bè chút nhỉ?"

"Tinh Tinh nói phải, đúng là nên quan tâm bạn tốt chứ."

Nhưng "quan tâm" này là kiểu gì thì lại là chuyện khác.

Đang lúc giằng co, Tang Dụ đã tính toán cách khiến Bùi Tinh nếm mùi khổ sở, chưa kịp hành động thì Giang Dật dẫn theo Thẩm Ngôn Ngôn xuất hiện.

"Dừng tay, các người định làm gì vậy!"

Giang Dật nhíu mày, gương mặt đeo kính toát lên vẻ ôn hòa nhưng nghiêm nghị, bên cạnh là Thẩm Ngôn Ngôn váy trắng thướt tha tựa đóa hoa tơ hồng mỏng manh.

"Giang Dật? Đừng có xen vào chuyện người khác!"

Đối với Giang Dật, Bùi Tinh cũng biết rõ. Đứng trước một anh chàng đẹp trai, ngay cả người như Bùi Tinh cũng không khỏi dịu dàng hơn, đủ thấy sức hút của Giang Dật.

"Nếu các người còn tiếp tục thế này, tôi sẽ báo cảnh sát."

Giang Dật giơ điện thoại lên, Bùi Tinh cắn răng, không cam tâm liếc nhìn Tang Dụ một cái, ánh mắt cảnh cáo đã rõ mồn một.

Mày đợi đấy!

Cuối cùng Bùi Tinh cũng rời đi. Tang Dụ cũng chuẩn bị về, Thẩm Ngôn Ngôn bước lên hai bước: "Chị ơi, chị về sao? Em và anh Dật đưa chị nhé."

"Không cần đâu." Tang Dụ lạnh nhạt từ chối đề nghị của Thẩm Ngôn Ngôn. Giang Dật mở miệng muốn nói gì đó, Thẩm Ngôn Ngôn lại tiếp tục, lần này giọng có chút nghẹn ngào.

"Chị vẫn còn giận em sao? Có phải em làm gì sai không? Chị cứ nói, em sẽ sửa ngay."

Tang Dụ thu lại vẻ lạnh lùng trong mắt, quay người với nụ cười hoàn hảo: "Sao lại thế, chị chỉ sợ em mệt thôi. Em muốn đưa thì cứ đưa đi."

Nói xong cô đẩy đồ đi tính tiền, khi rời siêu thị thì từ chối sự giúp đỡ của Giang Dật, đi thẳng về phía trước, mặc kệ hai người phía sau.

Muốn đưa thì đưa, dù sao cũng không phải cô ép họ.

Giang Dật nhìn người đi phía trước. Hôm nay Tang Dụ mặc áo phông trắng với quần jean, áo bỏ trong quần, đường cong cơ thể hiện rõ.

Cô chỉ xách vài túi đồ nhỏ, từ góc nhìn của anh ta có thể thấy một phần gương mặt nghiêng.

Nụ cười hiền hòa nhưng mang chút xa cách. Trước kia hễ anh ta xuất hiện, ánh mắt Tang Dụ luôn dán vào anh ta, đầy thích thú và e thẹn.

Còn giờ đây, cô đối xử với anh ta như người lạ, cử chỉ xa cách lạnh nhạt.

Điều này trước đây chưa từng có, Giang Dật càng nghĩ càng thấy không ổn.

Trước đây anh ta thực sự rất chán ghét. Tang Dụ không nổi bật, tính cách nhút nhát đần độn, trước mặt anh ta luôn cúi đầu, kiểu người như vậy anh ta chẳng buồn để tâm.