Tang Dụ bật cười, rất khẽ, nhưng đủ khiến Giang Dật ngừng lời trách móc. Anh ta nhìn cô với vẻ không tin nổi, như thể không ngờ cô lại cười.
Nhìn biểu cảm của anh ta, ánh mắt châm biếm của Tang Dụ càng rõ.
Nhìn kìa, tự nhiên quá, đương nhiên quá.
Bởi vì Thẩm Ngôn Ngôn cần, bởi vì máu của cô có thể cứu Thẩm Ngôn Ngôn nên cả nhà họ Thẩm lẫn Giang Dật...
Không một ai hỏi cô có đau không, có muốn không.
Chỉ cần họ không hài lòng, cô sẽ nhận về vô số lời trách cứ, buồn cười thật đấy.
"Vậy... Thẩm Ngôn Ngôn chết rồi à?"
Tang Dụ nghiêng đầu lên tiếng, giọng điệu bình thản. Khuôn mặt tinh xảo của cô mang vẻ ngây thơ dễ bắt nạt, nhưng lời nói lại phẳng lặng đến kinh ngạc.
Ít nhất lúc này, Giang Dật không thể tin vào tai mình.
Tang Dụ vốn ngoan ngoãn dễ bảo mà giờ lại dám thốt ra những lời như vậy. Giang Dật bừng tỉnh, nhíu mày, giọng điệu vô thức trở nên nặng nề hơn.
"Em đang nói cái gì vậy? Đó là em gái của em, sao em dám nguyền rủa nó chết chứ! Lương tâm em để đâu rồi?"
"Nó họ Thẩm, tôi họ Tang." Giọng Tang Dụ vốn mềm mại, khi nũng nịu với Hoắc Yếm còn phảng phất nét đỏng đảnh, nhưng giờ đối diện Giang Dật lại toát lên sự lạnh lùng tột độ.
"Tôi và nhà họ Thẩm không có quan hệ gì, trước đây không, hiện tại không, sau này cũng sẽ không."
"Tôi không nợ Thẩm Ngôn Ngôn, anh cũng không còn là chồng chưa cưới của tôi nữa, đừng tìm tôi nữa."
Tang Dụ không muốn tốn thời gian tranh cãi với Giang Dật, buông hai câu rồi quay đi.
Biểu cảm Giang Dật giờ đây không thể dùng từ "ngạc nhiên" để diễn tả nữa.
Tang Dụ vừa nói gì cơ?
Không nợ Thẩm Ngôn Ngôn? Cắt đứt quan hệ với nhà họ Thẩm?
Anh ta không còn là chồng chưa cưới của cô nữa? Đùa dai vừa thôi!
Đến tận bây giờ, Giang Dật vẫn nghĩ Tang Dụ đang giận dỗi vu vơ. Dù cảm thấy phiền phức và choáng váng trước sự thay đổi của cô, khi thấy cô quay lưng bỏ đi, anh ta vẫn vô thức nắm lấy cổ tay cô.
Tang Dụ giãy không ra, nhíu mày quát: "Buông ra!"
"Em đang làm trò gì vậy? Đừng trẻ con nữa được không, bây giờ Ngôn Ngôn rất cần em."
Trong lòng Tang Dụ chửi thầm, không biết Giang Dật thật sự không hiểu tiếng người hay cố tình vậy.
Động tĩnh của hai người đã thu hút nhiều bạn học tò mò thò đầu qua cửa sổ. Khi Giang Dật nắm tay Tang Dụ, anh ta chợt cảm nhận ánh mắt âm lãnh đang dán chặt vào bàn tay mình.
Theo phản xạ nhìn lại, anh ta phát hiện một bóng người đang ngồi ở cửa sau lớp học Tang Dụ từ lúc nào không hay.
Một chân duỗi dài bất cần, chân kia chống lên, tay nghịch cây bút, vẻ mặt thờ ơ nhưng ánh mắt liếc về phía Giang Dật lại ẩn chứa sát khí.