"Sao có thể so sánh, loại người như Hoắc Yếm đâu xứng đặt cùng hàng với Giang Dật."
"..."
Những lời bàn tán bên tai buộc Tang Dụ ngẩng đầu, vừa lúc thấy bóng người đi ngược ánh sáng tiến lại gần.
Lúc này Giang Dật chưa có vẻ chín chắn như sau này, áo sơ mi trắng bỏ vào quần tây, đôi chân dài thẳng tắp, kính gọng vàng trên gương mặt, ánh mắt nhìn người đối diện như ẩn chứa chút dịu dàng, môi mỏng khẽ cong tạo thành nụ cười kín đáo.
Giữa đám đông xung quanh, anh ta nở một nụ cười vừa phải, gương mặt góc cạnh dưới ánh nắng càng thêm mờ ảo.
Đúng chuẩn hình tượng trai đẹp thời đại học, đi đến đâu cũng khiến người khác ngưỡng mộ.
Tang Dụ nhìn đến thất thần, bất chợt nhớ về kiếp trước của mình.
Kiếp trước cô đã bị Giang Dật với vẻ ngoài này làm mờ mắt.
Học giỏi, gia thế tốt, đối đãi lịch sự dịu dàng, trong mắt Tang Dụ lúc ấy, anh ta chính là thứ ánh sáng hoàn hảo.
Nhưng ai mà ngờ được, một người tỏa sáng như thế, khi đối mặt với cô lại có thể lộ ra vẻ mặt ghê tởm khinh bỉ, thậm chí buông những lời vô tâm đến thế.
Còn kiếp trước, cô ngốc nghếch tin rằng tất cả đều là lỗi của mình.
Ký ức bị ngắt quãng, không biết Giang Dật đã đứng trước mặt Tang Dụ từ lúc nào, gõ nhẹ lên bàn cô, giọng êm dịu nhưng ẩn chứa sự chán ghét khó nhận ra: "Tang Dụ, anh có chuyện muốn nói với em."
Lời vừa dứt, ánh mắt của các bạn học xung quanh đổ dồn về phía Tang Dụ, đủ thứ cảm xúc ngạc nhiên, ghen tị, thèm muốn...
Tang Dụ chớp mắt, nghiêng đầu làm bộ ngây thơ: "Không thể nói ở đây sao?"
Giang Dật thoáng lộ vẻ bất mãn, nhưng nụ cười trên mặt vẫn hoàn hảo, giọng nói dịu dàng như nước: "Ở đây đông người quá, có chuyện không tiện."
Đương nhiên là không tiện rồi.
Tang Dụ khẽ cười lạnh, tối qua cô không nghe điện thoại của nhà họ Thẩm và Giang Dật, chắc họ sốt ruột lắm nhỉ?
Giờ tìm cô chẳng qua chỉ vì chuyện truyền máu cho Thẩm Ngôn Ngôn thôi.
Tang Dụ gật đầu, tỏ vẻ tin lời Giang Dật, ngoan ngoãn theo anh ta rời khỏi lớp.
Đám bạn học nhìn theo bóng lưng hai người, đợi khi họ đi khuất thì bàn tán không ngớt.
"Trời đất! Tang Dụ và Giang Dật! Hai người có tình cảm à?"
"Không ngờ luôn đó."
"Tôi thấy hai người đứng chung cũng hợp đấy chứ."
Tang Dụ không nghe thấy lời bàn tán phía sau, cô theo Giang Dật đến cuối hành lang, nơi chỉ có hai người. Vẻ điềm đạm lúc nãy của Giang Dật biến mất, thay vào đó là vẻ mặt sốt ruột, giọng điệu đầy trách móc: "Tối qua em đi đâu rồi? Em có biết Ngôn Ngôn suýt nữa thì gặp chuyện không?"
Không đợi Tang Dụ kịp mở miệng, Giang Dật tiếp tục: "Em bướng bỉnh cũng phải có giới hạn chứ! Bình thường em muốn làm gì anh không quan tâm, nhưng đây là chuyện tính mạng, em có thể tùy tiện như vậy sao?"