Chương 22: Không biết nhẹ tay chút nào!

Hoắc Yếm ngẩn người, đôi mắt cô ướt long lanh, khóe mắt hơi đỏ, chỉ một ánh nhìn như thế cũng đủ khiến người ta mất hồn.

Mãi đến khi Tang Dụ khuất dạng, Hoắc Yếm nhìn chiếc khay trên tay, nghĩ lại đoạn hội thoại vừa rồi, khẽ cười một tiếng rồi thong thả cầm đồ vào phòng.

Tang Dụ trở về chỗ ngồi của mình, nghĩ đến chuyện vừa xảy ra, khuôn mặt nhỏ đỏ ửng lên không kiểm soát, cô cắn nhẹ môi, cố gắng xua tan hình bóng đó khỏi tâm trí rồi chuyển sang trang điều chỉnh tiếp tục viết code.

Một khi đã tập trung, Tang Dụ dễ dàng quên mất thời gian, đến khi mặt trời lặn sau núi, cô mới chợt nhận ra, lưu lại đoạn code viết dở, thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.

Lúc sắp đi, ánh mắt cô vô thức hướng về phía phòng riêng nơi Hoắc Yếm đang ở, cuối cùng vẫn không nói gì, quay người bước đi.

Tang Dụ tan làm về nhà, khi tắm dòng nước nóng chảy dọc làn da, vùng eo bỗng đau nhói, rất nhẹ nhưng không thể phớt lờ.

Cô soi gương mới phát hiện đã bị bầm tím.

Trong đầu lại hiện lên hình ảnh hôm đó ở rừng nhỏ, đôi bàn tay xương xương ấy siết chặt eo mình, cùng hơi ấm áp khiến tim đập loạn nhịp.

Đồ điên!

Không biết nhẹ tay chút nào! Kiếp trước lần nào cũng thế!

Tang Dụ cũng không rõ mình đang tức giận hay ngại ngùng hơn, chỉ biết chắc một điều, cô không hề ghét bỏ mà ngược lại vô cùng quen thuộc.

Vội vàng tắm xong, Tang Dụ lên giường nằm, điện thoại đặt trên đầu giường chuẩn bị ngủ, vừa nhắm mắt thì máʏ яυиɠ lên, thấy là cuộc gọi từ Giang Dật, đôi mắt long lanh lóe lên ánh lạnh, làm ngơ lật người sang.

Không lâu sau chuông ngừng, nhưng ngay lập tức lại reo, lần này là người nhà họ Thẩm, có cả Thẩm Ngôn Ngôn lẫn bố Thẩm.

Cuối cùng Tang Dụ bực bội vì tiếng ồn, chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, mặc kệ đối phương gọi bao nhiêu lần, chìm vào giấc ngủ.

Tang Dụ lại mơ.

Trong mơ cô quay về ngày mình chết, như được sống lại cảm giác trái tim rời khỏi cơ thể, cô gắng sức chạy trốn nhưng bọn họ không cho cơ hội đó.

Cảnh tượng chuyển sang Hoắc Yếm ôm xác cô, điên cuồng mà đắm đuối, ám ảnh đến nghẹt thở.

Tang Dụ mở mắt, bên ngoài trời đã sáng, bình tâm một lúc mới với lấy điện thoại bên cạnh, thấy vô số cuộc gọi nhỡ, ánh mắt lóe lên nụ cười châm biếm.

Sau đó như không thấy, cô rửa mặt rồi xuống nhà ăn sáng.

Đến trường Hoắc Yếm vẫn chưa tới, Tang Dụ không hỏi nhiều, lấy sách ra đọc lặng lẽ.

Chưa được bao lâu, lớp học yên tĩnh bỗng xôn xao tiếng bàn tán, âm thanh ngày càng lớn khiến Tang Dụ không thể làm ngơ.

"Là Giang Dật kìa, sao Giang Dật lại tới đây?"

"Chắc đến tìm ai đó thôi!"

"Giang Dật đẹp trai thật! Cả Hoa Thanh chỉ có Hoắc Yếm so được với anh ấy thôi."