Chương 20: Tớ làm thêm ở đây

Bàn tay Tang Dụ nắm chặt tay nắm cửa khựng lại, ánh mắt đảo qua, chỉ thấy ở góc phòng, chàng trai mặc áo sơ mi đen đeo tai nghe, mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Bên cạnh, cô gái tóc ngắn váy đỏ đứng sát sau lưng ghế anh, tư thế phóng đãng.

Hai người họ chưa nói chuyện gì kể từ cuộc đối thoại buổi trưa.

Thực ra Tang Dụ cũng không giận dỗi gì, chỉ đơn giản muốn làm lơ anh một chút.

Nhưng không ngờ anh lại chạy ra quán net, còn để người khác tiếp cận gần thế.

Tang Dụ thực sự tức giận, không vui.

"Ơ đệt, bạn học nhỏ? Sao cậu ở đây?" Ngồi gần cửa chính là Trương Khải Nhạc.

Sau khi cậu ta lên tiếng, ánh mắt Hoắc Yếm cũng hướng về phía cửa, chạm mặt với Tang Dụ.

Tang Dụ liếc mắt nhìn đi chỗ khác, nét mặt bình thản hướng về Trương Khải Nhạc: "Tớ làm thêm ở đây."

Vừa dứt lời, giọng nói khác đầy khinh khỉnh cất lên: "Nhỏ thế này đã đi làm thêm rồi à?"

Tang Dụ nghe vậy quay lại nhìn, thấy người đối diện Trương Khải Nhạc đã ngoảnh đầu lại từ lúc nào, nhướng lông mày nhìn cô với ánh mắt tràn đầy sự tò mò và kinh ngạc không giấu giếm.

Thấy Tang Dụ nhìn về phía sau lưng mình, hắn cười tỏ vẻ bảnh bao: "Em xinh đẹp học trường nào thế?"

Cô gái tóc ngắn đứng cạnh Hoắc Yếm cũng liếc nhìn Tang Dụ vài giây: "Mày thích người ta rồi à? Đồ biếи ŧɦái, con bé này mà cũng tán hả?"

Tang Dụ không trả lời câu hỏi của hắn, cũng không nhìn cô gái tóc ngắn, chỉ hỏi Trương Khải Nhạc quen biết: "Mấy người cần mua gì?"

Trương Khải Nhạc cười híp mắt, đưa cho Tang Dụ tờ năm mươi: "Ba gói mì, một bao thuốc, kèm cái bật lửa, cảm ơn bạn học nhỏ."

Tang Dụ lắc đầu tỏ ý không sao, cầm tiền quay người đi ra.

Từ đầu đến cuối, ánh mắt cô không hề liếc nhìn người đàn ông trong góc, tất nhiên cũng không để ý rằng ngay khi cô bước ra, ánh mắt Hoắc Yếm tối sầm lại, đầu lưỡi liếʍ qua răng, đầy vẻ khó hiểu.

Sau khi Tang Dụ đi, chàng trai vừa hỏi tuổi cô đã không nhịn được, sốt sắng hỏi Trương Khải Nhạc: "Này, cô bé đó học cùng trường mày à? Xinh quá nhỉ!"

Trương Khải Nhạc bên cạnh nhíu mày, giọng đầy chán ghét: "Vương Dương, mày im đi, lại mà diễn kịch với Tưởng Thấm đi."

Nói xong, cậu ta vô thức liếc nhìn Hoắc Yếm, nhưng từ góc độ này chỉ thấy lưng anh, không đoán được anh đang nghĩ gì.

Vương Dương vẫn tiếp tục dò hỏi: "Khải Nhạc, là bạn bè thì nói đi, cô bé đó có người yêu chưa, tao chưa thấy ai vừa ngây thơ vừa quyến rũ thế..."

Tưởng Thấm nhướng mày lên, vẻ mặt đầy khinh thường: "Con gái bây giờ, mới vào đại học năm nhất thôi mà, chà, giả tạo hết mức có thể. Bề ngoài càng tỏ ra trong sáng, chưa chắc sau lưng đã không phóng đãng."