Chương 19: Em có thể bắt đầu từ hôm nay không?

"Anh Yếm, cậu làm gì bạn học nhỏ vậy?" Trương Khải Nhạc hỏi.

Hoắc Yếm ngước mắt lên, liếc cậu ta một cái đầy lạnh lùng, giọng điệu vô cảm: "Trương Khải Nhạc, dạo này cậu lắm mồm quá đấy."

"Tớ chỉ quan tâm bạn mới thôi mà." Trương Khải Nhạc viện cớ.

Hoắc Yếm khẽ cười khẩy, một tay xách ba lô bước ra ngoài.

"Ơ, anh Yếm, đợi tớ với!" Trương Khải Nhạc vội vã đuổi theo: "Hôm nay có đi quán net không? Tớ có thằng bạn..."

...

"Chủ quán, chỗ chị có nhận nhân viên bán thời gian không ạ?"

Tang Dụ đeo ba lô, đứng ngoan ngoãn trước quầy thu ngân của quán net.

Người phụ nữ trẻ tóc vàng ăn mặc thời thượng ngẩng đầu lên, đảo mắt nhìn cô trong hai giây: "Học sinh Hoa Thanh?"

"Vâng." Tang Dụ gật đầu tự tin, nở nụ cười với chủ quán.

Người phụ nữ liếc đi chỗ khác, châm một điếu thuốc: "Hai mươi đồng một giờ, mỗi ngày đến trực ba tiếng sau giờ học, làm được không?"

"Được ạ." Tang Dụ gật đầu: "Em có thể bắt đầu từ hôm nay không?"

"Ừ." Chủ quán đứng dậy, nhường chỗ: "Biết dùng máy không?"

Cô ấy hướng dẫn Tang Dụ vài thao tác cơ bản, Tang Dụ thông minh học một biết mười.

Công việc chủ yếu là mua đồ giúp khách và thu tiền.

Chủ quán rời đi, Tang Dụ ngồi trước máy tính thu ngân, cất balo vào tủ rồi lấy bài tập đặt lên bàn.

Cô mở máy, nhập một địa chỉ web.

Đó là trang web cô thường truy cập kiếp trước, giới công nghệ trong và ngoài nước đều biết đến tên Anma, nơi đăng tải nhiều nhiệm vụ trong ngành, nhận việc là có tiền.

Tang Dụ dùng số điện thoại hiện tại đăng ký tài khoản mới, khi đặt tên cô dừng tay một chút rồi gõ "Yan".

Trang web có đủ loại nhiệm vụ, Tang Dụ không muốn gây chú ý ngay nên chỉ chọn nhiệm vụ độ khó trung bình.

Người đăng tải làm nghiên cứu khoa học, cần thuê viết code với giá thưởng hoàn thành là hai vạn.

Tang Dụ ngay lập tức nhận việc, sau khi duyệt cô bắt đầu liên lạc với người đăng.

Đối phương rất thẳng thắn, không hỏi nhiều, hai bên thống nhất thời gian giao code trong một tuần, ứng trước 30% vào tài khoản Tang Dụ, số còn lại thanh toán sau khi code chạy ổn.

Chẳng mấy chốc điện thoại Tang Dụ báo có sáu vạn chuyển vào tài khoản.

Cô thở phào nhẹ nhõm, ít nhất giờ không sợ đói nữa.

Tang Dụ tải tài liệu về, khi nhận đủ tiền cô sẽ tự mua máy tính, nhưng giờ vẫn phải dùng máy quán net.

Bụng đói cồn cào từ sáng đến giờ, Tang Dụ ra quầy mua một hộp mì ly từ máy bán hàng tự động.

Vừa làm bài tập vừa chờ mì gói chín.

"Ting tong..." Chuông báo hiệu vang lên.

Là khách trong phòng VIP cần mua đồ.

Tang Dụ lập tức đứng dậy bước tới, gõ cửa phòng, mùi thuốc lá từ bên trong xộc ra.

Cô không ngẩng đầu nhìn người trong phòng, chỉ nghe thấy giọng nữ the thé: "Anh Yếm, sao anh không thèm để ý tới em vậy?"