Tang Dụ ngẩng mắt lên, cô để ý thấy ngón tay Hoắc Yếm bên cạnh khẽ động, hình như đã tỉnh.
"Tớ... tớ không có tiền." Tang Dụ cụp mắt xuống, giọng điệu nghe thật tội nghiệp.
"Hả?" Trương Khải Nhạc tròn mắt, khó mà tin nổi, thời buổi này lại có người không có tiền ăn cơm?
"Bố mẹ không cho cậu tiền tiêu vặt sao?" Trương Khải Nhạc vô thức buột miệng.
Ngòi bút của Tang Dụ hằn một vệt trên giấy, cô lắc đầu: "Tớ không có gia đình."
"Cậu là..." Trương Khải Nhạc càng thấy cô đáng thương hơn.
"Không, tớ có anh trai, nhưng bây giờ họ..." Cô ngập ngừng không nói hết câu.
"Muốn ăn gì, tớ mời." Trương Khải Nhạc không hỏi thêm, hào phóng đề nghị.
Cậu ta lay Hoắc Yếm dậy: "Anh Yếm, đi ăn nào."
Hoắc Yếm ngồi dậy, giọng khàn khàn: "Không đi, cậu tự đi."
Tang Dụ lén liếc nhìn anh, chàng trai với đôi lông mày đen nhánh nhíu lại, khuôn mặt trắng lạnh phảng phất vẻ mệt mỏi.
"Vậy tớ đi ăn với Tang Dụ vậy." Trương Khải Nhạc vô tư nói.
"Không cần đâu. Cảm ơn cậu, tớ... tớ không đói." Tang Dụ nở nụ cười cảm kích, lại cụp mắt xuống.
Trương Khải Nhạc nhíu mày: "Hai người làm gì vậy, tớ đi ăn rồi mang đồ về cho, được chưa?" Cậu ta lắc đầu, cầm chìa khóa đứng dậy rời đi.
Lớp học chỉ còn lại Tang Dụ và Hoắc Yếm.
Sau khi Tang Dụ nói xong lại tiếp tục cúi đầu làm bài.
Lúc nãy Hoắc Yếm cũng nghe thấy cuộc trò chuyện giữa cô và Trương Khải Nhạc, anh khẽ nhìn xuống.
Bàn tay Tang Dụ nhỏ nhắn, trắng nõn, thon dài, không một chút mỡ thừa, tư thế cầm bút rất chuyên tâm, lớp da mỏng trên khớp xương nhô lên căng chặt, những đường vân hồng hào.
Nhưng những vết kim tiêm trên cánh tay vẫn quá nổi bật.
Hoắc Yếm đoán ra phần nào.
Trên bàn bỗng xuất hiện mấy tập bài tập, đặt trước mặt Tang Dụ.
Tang Dụ hơi giật mình, ngơ ngác nhìn anh: "Anh Yếm..."
Hoắc Yếm lạnh lùng nói: "Làm bài hộ tôi, một lần 1000."
"Hả?" Tang Dụ như bị choáng váng, chớp mắt nhìn anh hai giây.
Hoắc Yếm vặn nắp chai nước trên bàn, ngửa cổ uống một ngụm, cổ họng người đàn ông chuyển động vài cái, đặt chai nước xuống, để ý ánh mắt cô gái: "Không muốn làm?"
"Không phải." Tang Dụ lắc đầu, ánh mắt trong veo chằm chằm nhìn anh, bỗng nhoẻn miệng cười: "Hoắc Yếm, thật ra anh không cần giả vờ hung dữ như vậy đâu."
Hoắc Yếm dừng tay, cúi xuống nhìn cô, bất chợt nở một nụ cười lạnh lẽo vô hồn.
"Bạn học nhỏ." Ánh mắt anh phóng túng dán chặt vào Tang Dụ: "Đừng tưởng cậu hiểu tôi nhiều lắm."
Tang Dụ chăm chỉ giúp Hoắc Yếm hoàn thành bài tập.
Nhưng cô không nhận tiền của anh.
Hoắc Yếm cũng xử lý lạnh nhạt chuyện này, chẳng nói gì thêm.
Tan học tối hôm đó, Tang Dụ rời lớp ngay khi tiết học kết thúc.
Trương Khải Nhạc tò mò quay lại, từ trưa đến giờ cô bạn nhỏ vẫn im lặng không nói gì, còn dường như anh Yếm cũng đang không vui.