Chương 17: Tối qua cậu làm gì?

"Cậu nói gì cơ?"

Lúc này lớp học vốn đã im lặng từ khi Hoắc Yếm bước vào giờ càng trở nên yên ắng hơn.

Nhiều bạn học trong lớp biểu lộ sắc mặt kỳ lạ, đứa gan dạ còn quay đầu nhìn về phía Tang Dụ.

Trương Khải Nhạc cũng nghe thấy, bàn tay đang chơi game bỗng dừng lại, quay đầu tròn mắt nhìn sang.

"Này anh Yếm... vừa nãy bạn học nhỏ nói gì thế?"

Trương Khải Nhạc nhìn Hoắc Yếm với ánh mắt như đang nhìn một kẻ dã thú: "Không làm nữa? Đau lưng?"

Đầu óc cậu ta lập tức tưởng tượng ra cảnh tượng hôm qua sau khi mình đi rồi, anh Yếm giúp bạn học nhỏ mua đồ ăn, khi quay lại thì anh Yếm cũng biến mất, sáng nay bạn học nhỏ đến lớp với vẻ mệt mỏi, giờ lại nói những lời này...

Hoắc Yếm mặt lạnh như tiền, ánh mắt âm trầm nhìn cậu ta, chỉ thốt ra một chữ: "Cút."

Lúc này Tang Dụ mới tỉnh hẳn, ngẩng đầu lên thấy Hoắc Yếm đang im lặng nhìn mình chằm chằm.

Cô giật mình, chớp mắt: "Chào buổi sáng, anh Yếm?"

Khóe miệng Hoắc Yếm nhếch lên, ánh mắt không chút tâm trạng: "Đau lưng?"

Giọng anh bình thản, nhướng lông mày, những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn: "Tối qua cậu làm gì?"

Tang Dụ ngơ ngác, cô không biết mình vừa nói gì, chỉ cảm thấy câu hỏi của Hoắc Yếm hơi kỳ lạ, thành thật trả lời: "Ngủ ạ."

Hoắc Yếm nhìn cô, nheo mắt, khóe miệng hơi cong lên, không nói thêm lời nào.

Phía trước, Trương Khải Nhạc ôm sách che mặt, biểu cảm kinh ngạc.

Hai tiết học buổi sáng Tang Dụ đều chăm chú nghe giảng.

Hồi cấp ba cô học lớp chuyên tự nhiên, nhưng qua hai kiếp người thành tích của Tang Dụ luôn xuất sắc.

Không như người ta nói con gái học tự nhiên kém, các môn Toán Lý Hóa của Tang Dụ gần như lần nào thi cũng đạt điểm tuyệt đối, chỉ có môn Văn là bình thường, nên khi chọn chuyên ngành cô không chút do dự chọn ngành Công nghệ Thông tin.

Buổi sáng sau khi tan học, các bạn học trong lớp đều về ký túc xá hoặc đi ăn cơm ở căng tin, chỉ có Tang Dụ không có tiền, cô ngồi cúi đầu trên bàn viết bài tập lập trình giáo viên giao.

Cô định đợi đến tối sau giờ học, xem có thể kiếm chút tiền ở quán net gần trường được không.

Kiếp trước cô đỗ thủ khoa toàn thành phố vào đại học Hoa Thanh, năng lực chuyên môn luôn xuất sắc, còn giành được không ít giải thưởng lớn.

Sau khi trốn khỏi chiếc l*иg son của Hoắc Yếm, cô cũng nhờ viết code thuê mà tự nuôi sống bản thân, kiếm được chút ít.

Bây giờ cô vẫn có thể nhận viết code cho người khác, kiếm chút tiền sinh hoạt phí.

Chỉ có điều, cần một chiếc máy tính.

Hoắc Yếm cũng không đến căng tin ăn tối, anh nằm gục trên bàn ngủ.

Trương Khải Nhạc thấy mọi người trong lớp đã đi hết, chỉ còn Tang Dụ đang cặm cụi viết bài tập code, không khỏi ngạc nhiên: "Bạn học nhỏ, sao không đi ăn cơm?"