"Bạn học nhỏ!" Vừa bước vào lớp, Trương Khải Nhạc đã lớn tiếng gọi.
Ánh mắt Tang Dụ vô thức liếc nhìn vị trí bên cạnh.
Hoắc Yếm vẫn chưa đến.
Cô chậm rãi về chỗ ngồi, vừa ngồi xuống, Trương Khải Nhạc đã quay lại nói chuyện: "Tối qua tớ có việc gấp, anh Yếm có mua đồ ăn tối cho cậu không?"
"Ừ, có mua." Tang Dụ cất balo vào ngăn bàn, lấy sách vở ra.
"Hehe." Trương Khải Nhạc xoa đầu cười. Đang định nói thêm điều gì thì Tang Dụ đã gập sách lại, gục mặt xuống bàn ngủ.
Cậu ta hơi ngạc nhiên, tối qua bạn học nhỏ làm gì mà mệt thế?
Thể lực không tốt nhỉ.
Lớp học ồn ào náo nhiệt, Tang Dụ không ăn sáng, bụng đói cồn cào, chỉ nằm một lúc đã ngủ thϊếp đi.
Hoắc Yếm từ ngoài bước vào, vừa đến cửa cả lớp đã im ắng hẳn.
"Anh Yếm, chào buổi sáng." Trương Khải Nhạc ngớ ngẩn chào.
Hoắc Yếm mặt mày u ám, tâm trạng có vẻ không tốt, dưới cằm còn dán một miếng băng cá nhân như bị thương.
Một tay anh cho vào túi quần, không mặc đồng phục, áo sơ mi đen hé mở, cổ cao ráo thon dài cũng lấm tấm những vết như bị đánh.
"Đệt, ông già nhà cậu lại đánh cậu à?" Trương Khải Nhạc thì thầm.
Hoắc Yếm ngước mắt, ánh mắt đen lạnh lùng nhìn cậu ta, Trương Khải Nhạc lập tức im bặt.
Hoắc Yếm kéo ghế ngồi xuống, cô gái nhỏ bên cạnh đang yên lặng ngủ.
Tang Dụ nằm ngủ với tư thế rất ngoan ngoãn, những ngón tay trắng mảnh khảnh hơi co lại, mái tóc đen dài buông xõa che khuất một nửa cổ, đầu cô gái ngoan ngoãn đè lên trên tay.
Ánh mắt Hoắc Yếm đậu trên khuôn mặt cô, mí mắt mỏng manh của cô gái nhỏ khiến người ta thoáng nhìn thấy những đường gân xanh nhạt, ở đuôi mắt trái có một nốt ruồi nâu nhỏ không mấy rõ ràng.
Khi nhìn gần, Hoắc Yếm mới phát hiện làn da cô gái trắng đến mức không bình thường, thân hình gầy guộc yếu ớt, trên cánh tay lộ ra chi chít những vết kim tiêm.
Anh khẽ nhíu mày một cách kín đáo.
Tang Dụ cựa mình, chiếc áo trên người tuột xuống, lộ ra xương quai xanh xinh đẹp, cổ trắng ngần cũng hoàn toàn lộ ra ngoài, xương bả vai thanh tú mềm mại, rất thích hợp để đàn ông nắm lấy trong lòng bàn tay.
Cô mơ màng mở mắt, thứ đầu tiên đập vào mắt là một gương mặt điển trai được phóng đại.
Hoắc Yếm một tay nghịch chiếc bút máy, đôi mắt đen thăm thẳm thong thả ngắm nhìn cô, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ý vị.
Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, Tang Dụ bỗng nhíu mày, hơi nhấc mí mắt rồi lại cúi đầu vào vòng tay, giọng nũng nịu: "Em không muốn làm nữa đâu, lưng đau quá."
Hoắc Yếm giật mình, đôi mắt đen sắc lạnh hơi nheo lại, ánh nhìn dừng ở dái tai hơi ửng đỏ của Tang Dụ.