Giải thích từ editor: 族学: trong tiếng Trung có thể dịch là
"tộc học" hoặc
"nghiên cứu về các dân tộc" trong tiếng Việt. Đây là ngành khoa học nghiên cứu về các nhóm dân tộc, đặc biệt là các đặc trưng văn hóa, xã hội, ngôn ngữ và lịch sử của các dân tộc khác nhau.
====
Hoàng Minh Du ở lại Thanh Hà hoàn toàn vì sự lo lắng của lão gia tỉnh phủ. Ông ta bản thân không có việc gì làm ngoài việc thỉnh thoảng đọc vài quyển sách. Những cuốn sách mà phủ tìm cho ông rất nhanh đã đọc xong, lần đọc thứ hai đã có thể thuộc lòng một đoạn dài, thực sự chẳng còn gì thú vị. Vì thế, ông chỉ chuyên tâm giúp Bạch Dung Cửu dạy dỗ các học trò của mình.
Bạch gia vốn có truyền thống lâu đời ở miền Bắc, đã bảo vệ biên giới phía Bắc suốt mấy chục năm nay. Ngoài ra, gia tộc còn sở hữu ba cơ sở thương mại quan trọng ở phía Đông, Tây và Nam. Chính nhờ đó mà họ Bạch có thể mở rộng kinh doanh khắp nơi. Cả chính tộc và các nhánh gia đình luôn đoàn kết, cùng nhau phát triển, như một chiếc thùng sắt kiên cố, mới có thể gìn giữ được sự phú quý lâu dài.
Bạch Dung Cửu tiếp quản công việc gia đình chỉ mới trong một hai năm gần đây. Lão gia Bạch gia tỉnh phủ để ông ta một mình đến Hắc Hà xây dựng nhà máy rượu cũng là muốn ông lập uy. Đây chính là cơ hội để ông tạo dựng tiếng nói trong gia tộc.
Chính tộc có một vị chủ gia trẻ tuổi, nhưng những nhánh gia đình khác vẫn còn rất nhiều quản gia lớn tuổi, dày dặn kinh nghiệm. Hoàng Minh Du rất lo lắng cho Bạch Dung Cửu, ông cảm thấy việc xây dựng nhà máy rượu ở Hắc Hà là một cuộc mạo hiểm, mỗi bước đi đều cần phải cẩn trọng, tính toán kỹ lưỡng.
Dù lo lắng vậy, Tiểu Cửu lại luôn giữ vẻ bình tĩnh, không có vẻ gì là khác biệt so với mọi ngày.
Hoàng Minh Du, vốn là một người học văn, không thể giúp được gì trong việc xây dựng nhà máy, nên ông chỉ có thể chuyên tâm dạy bảo các học sinh của mình.
Bạch Minh U, vốn không hiểu vì sao lại phải học ở hai trường khác nhau, cảm thấy cuộc sống này không thể tiếp tục nổi. Ban ngày học xong ở Tộc học, tối lại bị kéo đến học thêm, hai ngày sau vẫn chẳng hiểu được gì. Cậu không chịu nổi nữa!
Cả tháng, gia đình tiểu hầu có một ngày nghỉ, còn cậu chẳng có lấy một ngày!
Bạch Minh U không muốn đến Đông viện, nhưng lại bị chính anh trai mình kéo tai đi. Bạch Minh Chí còn mang theo một cây thước mới, cung kính đưa cho Hoàng Minh Du:
“Hoàng tiên sinh, tiểu đệ còn nhỏ, không hiểu lễ phép, sách vở, trà nước, và cây thước này, tất cả đều đã chuẩn bị xong, xin ngài dạy bảo, cả gia đình chúng tôi đều nghe theo lời ngài.”
Hoàng Minh Du vuốt nhẹ hai cái ria mép nhỏ của mình, ưỡn cái bụng hơi nhô ra, nói:
“Ta đã biết vì sao nhị thiếu gia không phục. Bình thường chỉ có ta kiểm tra cậu ấy, giờ cậu ấy muốn kiểm tra lại ta một lần.”
Bạch Minh U ngẩng đầu lên, nhìn ông ta mà không hiểu gì cả. Cậu muốn kiểm tra thầy giáo cái gì cơ?
Hoàng Minh Du vươn ngực, cúi đầu nói:
“Dù sao cũng chẳng có việc gì, ngày mai ta sẽ đến trường nhìn thử.”
Bạch gia đại gia có chút kích động, nhưng lại không chắc chắn:
“Hoàng tiên sinh, ngài định…”
“Dù sao ta cũng là lão sư, dạy một hai học sinh hay một nhóm cũng chẳng khác gì mấy. Nhà các ngài có tộc học, ta ở chỗ Tiểu Cửu không có việc gì làm, ta sẽ đến dạy mấy đứa trẻ vài ngày, có thể chúng sẽ học được chút ít.”
Bạch Minh Chí là người hiểu rõ vị thầy này, lập tức cảm kích vô cùng, liên tục cảm ơn rồi tiễn ông về nhà.
Bạch Minh U đứng lại trong sân Đông viện, không đi đâu. Lúc đến, cha đã nói rõ, dù thầy có ở đó hay không, chỉ cần cậu ta không ở Đông viện ít nhất một canh giờ, về nhà sẽ bị ăn đòn.
Bạch Minh U dựa vào một cây cổ thụ, buồn chán vô cùng. Cậu núp trong bóng cây, nhìn mọi người ra vào trong sân Đông viện. Đột nhiên, cậu thấy một người quen, ánh mắt dõi theo người đó. Khi thấy người ấy tiến lại gần, cậu lập tức bắt lấy cơ hội kéo người đó vào bóng cây, “Tạ Cảnh…!”
Tạ Cảnh nhận ra là Bạch nhị thiếu gia, cậu đưa tay về phía trong ngực như muốn lấy thứ gì đó nhưng lại rụt tay lại, bình tĩnh chào hỏi:
“Nhị thiếu gia, sao tối nay vẫn chưa về? Hôm nay Hoàng tiên sinh có việc, đã về trước rồi.”
Bạch Minh U: “Hoàng tiên sinh có việc gì?”
Tạ Cảnh: “Tối nay ông ấy đã đặt vé đi xem hát, còn gọi món lẩu thịt cừu ở Đạo Thuận Lâu, là phòng bao của nhà hát mà Tiểu Cửu hay dùng.”
Bạch Minh U: “…”
Hoàng tiên sinh cũng lừa tôi!
Cái gì mà không phục, rõ ràng là ông ta muốn trốn đi ăn lẩu thịt cừu mà!
Nhị thiếu gia tức đến mức nghiến răng, nắm chặt lấy Tạ Cảnh không chịu buông. Tạ Cảnh không thể đánh lại cậu ta ngay trước mặt người khác, nhưng bị Bạch Minh U quấn lấy mấy lần, đang muốn rời đi thì đột nhiên nghe thấy Bạch Minh U hỏi:
“Trong tay anh có cái gì thế? Sao lại cứng cứng thế?”
Tạ Cảnh lùi lại một bước:
“Không có gì đâu.”
Bạch Minh U không tin, duỗi tay ra giật lấy, trong lúc giằng co, Tạ Cảnh làm rơi một quyển sách.
Bạch Minh U cúi xuống nhặt lên, đắc ý nói:
“Tôi đã nói là có thứ mà, để tôi xem thử, chỉ là một quyển sách cũ… Hả? Tạ Cảnh, quyển sách này của anh sao lại như thế này?” Cậu ta giơ quyển sách lên, như muốn dí vào mặt Tạ Cảnh, tức giận nói:
“Anh xem này, trên sách đều có gạch chân! Ở đây, còn ở đây nữa, còn có vòng tròn, thế này là sao? Hả?!”