Tiểu Lý Tử đã phải chịu không ít trận đòn.
Trưởng ban của đoàn kịch nói rằng những người diễn chính đều phải chịu đòn mới có thể trở thành nhân vật quan trọng.
Nhưng Tiểu Lý Tử lại sợ đau, sợ bị đánh.
Cậu ta trước đây sống trong một đống bùn lầy, hoàn toàn không nghĩ đến việc sẽ trở thành một nhân vật chính trong đoàn kịch nhưng khi nhìn thấy Tạ Cảnh, cậu ấy bỗng cảm thấy xấu hổ vô cùng. Tạ Cảnh không hát kịch, không cần giả vờ trên sân khấu, ngay cả khi ở dưới sân khấu — trong cuộc sống thường ngày, anh ấy cũng luôn tuyệt vời như vậy.
Tiểu Lý Tử không biết dùng những từ ngữ khác, hắn không học hành, chỉ học thuộc lòng một vài câu thoại trong các vở kịch, hiểu sơ sơ.
Cậu ta thật sự rất ghen tỵ với Tạ Cảnh.
Giống như trước đây, Tiểu Lý Tử lén lút nhìn những thiếu niên anh hùng trên sân khấu, những người được ánh đèn chiếu sáng, khoác lên mình những bộ trang phục rực rỡ.
Sau hôm đó, Tiểu Lý Tử lại mặc bộ quần áo vá víu của mình, chiếc áo cũ mà bà Cao từng cho, là bộ quần áo Tạ Cảnh đã mặc trước đó. Cậu ta giặt sạch sẽ rồi gấp ngay ngắn để sang một bên, chỉ ngắm nhìn, không mặc nữa. Thiếu niên ấy không còn lười biếng như trước, mỗi sáng đều dậy sớm giúp bà làm việc. Tay bị thương không đủ sức nên không thể vác một thùng nước đầy. Chăm chỉ vác mỗi lần nửa thùng, từng thùng một đến bể nước trong bếp, làm giống như hôm đó Tạ Cảnh đã làm. Từ đó bể nước trong bếp không bao giờ thiếu nước nữa.
Cậu ta cũng đi làm thêm hai ngày trong quán cơm, nhưng cả một ngày làm việc chỉ đổi được một bát cơm thừa, không kiếm được một đồng tiền nào.
Tiểu Lý Tử ăn hết cơm, lại đi tìm công việc thứ hai. Định bụng sẽ đi vác than, nhưng cơ thể yếu ớt, không thể vác được bao nhiêu, còn nhìn thấy một người đàn ông lưng còng, giống như trưởng ban của đoàn kịch, làm cho hoảng sợ và ngã nhào ra đất, lăn lộn một hồi rồi bò dậy.
Xui rủi thế nào mà làm hư luôn cái giỏ tre chở than, số than trong nó cũng bị vỡ hết một nữa. May mà bà Cao có đưa cho cậu ta mấy đồng bạc lẻ, mới thoát khỏi cảnh bị chủ bắt đền ăn vạ.
Tiểu Lý Tử tối hôm đó rất trầm lặng.
Ngày hôm sau, sáng sớm, khi bà Cao thức dậy, bỗng phát hiện thiếu niên đã không còn ở nhà.
Bà đợi một lúc, tưởng cậu ta lại đi tìm việc làm thêm, nhưng đến giữa trưa mà vẫn không thấy trở về. Bà nghi ngờ một chút, rồi đột nhiên nhớ ra điều gì đó, vội vàng vào phòng mở chiếc tủ gỗ có khóa, kiểm tra lại đống tiền bạc cất trong đó. Tiền vẫn còn nguyên, thật là kỳ lạ.
Bà Cao ra ngoài giao hàng thêu, còn đặc biệt đi tìm người một chút, hỏi thăm ở mấy nơi gần đó nhưng vẫn không thấy.
Đến chiều tối, khi bà đang nghĩ có nên nói với Tạ Cảnh hay không, thì nghe thấy tiếng gõ cửa gỗ hai lần, sau đó cửa mở một chút và một người bước vào.
Tiểu Lý Tử mặc bộ quần áo rách, tay cầm một cây gậy tre. Đầu gối của cậu ta dính đầy đất cát, cả người khắp nơi đều bẩn thỉu và trông có vẻ rất lôi thôi. Cậu ta đứng ngoài cửa, trên mặt nở một nụ cười tươi nói với bà:
"Bà ơi, hôm nay con ra ngoài kiếm được vài đồng, nhìn này, tất cả đều cho bà."
Lần đầu tiên, bà Cao không còn cười nữa, bà nhíu mày và trả lại tiền cho hắn:
"Tiểu Lý Tử, con thường lười biếng hay tính toán những mánh khóe, bà biết cả. Nhưng đó không phải lỗi của con, vì con từ nhỏ đã sống ở nơi đó, không thể học hành cho tốt được. Nhưng con tuyệt đối không được, tuyệt đối không được ra ngoài đánh nhau và cúi đầu trước người khác."
Tiểu Lý Tử đứng chết lặng.
Nghe thấy vậy, cậu ta vô thức muốn giấu cây gậy tre đi, nhưng trong ánh mắt lại lộ ra sự mơ hồ, không hiểu.
Bà Cao ngồi trên giường, giọng bà vẫn lạnh lùng:
"Bà không quan tâm con làm gì bên ngoài, nhưng nếu đã chọn ở đây thì việc đầu tiên mà con cái trong nhà chúng ta phải làm là đứng thẳng lưng, làm người. Con trai phải biết tôn trọng bản thân, không được cúi đầu trước bất cứ ai, ngoài cha mẹ."
"Con còn trẻ, nhớ lấy, phải mạnh mẽ và kiên định, khí phải bình tĩnh."
Tiểu Lý Tử ngập ngừng.
Hắn đứng đó, khuôn mặt đỏ bừng, đỏ từ mặt đến cổ, trong lòng một cảm giác khó tả như có hàng nghìn con kiến đang gặm nhấm, đau đớn nhưng cũng làm hắn cảm thấy rõ ràng về đạo đức, lễ nghĩa và liêm sỉ.
Hắn nhớ lại lần đã thấy Tạ Cảnh quỳ xuống.
Cái hôm đầu năm đó, Tạ Cảnh quỳ xuống bên đường, khấu đầu cầu xin người khác cho hai đồng tiền để có thể tìm bác sĩ chữa bệnh cho bà Cao.
Hôm đó cậu ấy đã nghĩ: Phải là người như thế nào mới có thể khiến Tạ Cảnh cúi đầu khấu đầu như vậy?
Cảm giác trong lòng như những con kiến dần dần phá vỡ lớp vỏ bọc mà chui ra ngoài, đau đớn nhưng lại làm cậu ta cảm nhận được rõ ràng thế nào là lễ nghĩa, lòng tự trọng và sự tôn nghiêm.
Thiếu niên cảm thấy, cuối cùng thì mình cũng trở thành một con người thực sự.
Tiểu Lý Tử muốn quỳ xuống trước bà Cao, gọi bà một tiếng nhưng bà Cao đã tránh đi, chỉ nói với hắn:
"Đừng có mềm yếu như vậy nữa. Đi dọn dẹp đi, sắp đến giờ ăn rồi."
Tiểu Lý Tử không quan tâm bà đã đi, hắn nghiêm túc cúi đầu quỳ xuống nơi bà vừa ngồi, chạm trán xuống đất, nước mắt rơi xuống nền gạch.