Chương 18.2

Năm nay nhà có tiền, có lương thực, hai bà cháu hiếm hoi mới có một cái Tết vui vẻ.

Tạ Cảnh từ xa trở về đã giúp Cao lão lão làm rất nhiều việc. Cậu chạy ra chợ mua than, tích trữ một số củi gỗ để trong nhà. Mùa đông ở miền Bắc rất lạnh, tháng Ba tuyết vẫn chưa tan hết. Cậu luôn sợ bà ngoại bị lạnh, nên luôn chuẩn bị nhiều đồ dự trữ để cảm thấy yên tâm. Tạ Cảnh còn theo bà ngoại đi mua bột mì trắng và bột đậu tương, khi bà đi xay bột nếp, cậu lại ghé vào cửa hàng bên cạnh mua thêm mười cân kê. Bởi vì bà ngoại tuổi đã lớn, những thứ khác không dễ ăn, ăn nhiều cháo kê sẽ dễ tiêu hóa và tốt cho dạ dày.

Cao lão lão làm rất nhiều món ngon cho Tạ Cảnh, hấp bánh gạo, bánh dẻo, còn làm cả bánh táo đỏ, sử dụng gần hết nửa lọ phô mai đường.

Tạ Cảnh ăn xong, cảm thấy người mình toát ra mùi thơm ngọt ngào, thơm phức.

Ăn no, ngủ ấm, những người quan trọng đều ở bên mình, khỏe mạnh, không còn gì tốt hơn thế nữa. Những ngày qua, Tạ Cảnh ngủ rất an yên, giấc ngủ vừa ngon vừa sâu cho nên sắc mặt cũng dần tươi tắn.

Cao lão lão còn làm thêm vài chiếc bánh, bảo Tạ Cảnh mang cho nhà Cao lão Tam.

=

Nhà Cao lão Tam dán câu đối, ngoài cửa còn vương lại mảnh giấy pháo sau khi đốt, giấy pháo rơi trên tuyết. Coi bộ mấy hôm nay cũng khá là náo nhiệt, ăn ngon ngủ kỹ, lại có chuyện vui vẻ cho nên ngày Tết mới trang trí rực rỡ như này.

Khi Tạ Cảnh gõ cửa vào, Cao Bội Phong tưởng mình nhìn thấy ảo giác. Lúc này, trên trán anh ta quấn một lớp băng vải trắng, trông có vẻ gầy đi rất nhiều. Tạ Cảnh phải gọi lớn tên anh ta hai lần, anh ta mới ngây ngốc hỏi:

"Cậu thật sự bình an trở về đúng không? Mắt tôi không có bị hoa đúng không?"

“Đúng rồi.”

Tạ Cảnh thuật lại ngắn gọn với anh ta về những chuyện xảy ra ở nhà máy rượu, cuối cùng nói thật:

"Cửu Gia biết chuyện của chúng ta rồi, ngài ấy nói sau Tết trở về phủ, chúng ta chỉ cần đổi lại tên là được. Không cần phải giấu diếm nữa."

Cao Bội Phong bỗng rưng rưng khóe mắt, một lúc sau mới thấp giọng kêu lên. Vốn dĩ anh ta là kẻ hèn nhát, sau cái chuyện hai người trao đổi tên cho nhau làm anh ta càng sợ hãi hơn. Một mặt khác, anh ta lúc nào cũng lo lắng Bạch Gia sẽ phát hiện ra chuyện anh ta đã tiếp xúc và nói chuyện với bọn cướp giả danh vệ sĩ, và có lẽ nhà họ Bạch sẽ bắt anh vì tội đồng lõa.

Anh cũng thật sự lo lắng cho cậu về Thương hội Hắc Hà hôm nọ, nhóm côn đồ còn đứng trong địa bàn của thương hội mà lại tỏ thái độ hổ báo cáo chồn, vô cùng hung dữ. Đã vậy còn mang theo súng nữa. Còn có một số người khác thẳng tay dùng dao chém người. Anh ta đã tận mắt chứng kiến một người học việc khác bị chém bằng dao và cánh tay của người đó bị đứt hoàn toàn. Áo của anh ấy dính đầy máu, và khi cánh tay cắt đứt rơi xuống trước mặt Cố Bội Phong . Đã khiến anh sợ tè ra quần vì mấy ngón tay ấy vẫn còn đang cử động, giật giật...

Nếu Tạ Cảnh hôm đó không dũng cảm lao vào báo tin, không biết bây giờ anh có được nguyên vẹn mà trở về nhà ăn Tết hay không nữa.

Tạ Cảnh không biết phải an ủi anh ta thế nào. Cậu ở kiếp trước đã theo Bạch Dung Cửu nhiều năm, nên cách suy nghĩ cũng có phần giống nhau.

Cậu cảm thấy trong cuộc sống, để kết thúc mọi chuyện đơn giản chỉ là đặt ra vấn đề và tìm cách giải quyết nó.

Hiện giờ vấn đề đã được giải quyết, nhưng Cao Bội Phong vẫn không ngừng khóc, cậu cũng không biết phải nói gì cho phải phép.

Nhìn vào người anh họ khờ khạo trước mặt, Tạ Cảnh đã giải đáp được một bí ẩn trong lòng mình. Hóa ra nguyên nhân cái chết của Cao Bội Phong ở kiếp trước quả thật không liên quan gì đến nhà họ Bạch ở Thanh Hà, cũng chẳng có mối quan hệ nào với Bạch Minh U cả.

Nguyên nhân cái chết của Cao Bội Phong kiếp trước có lẽ là do bị đám cướp bắt được và tra tấn đến chết ở trên núi. Những tên cướp máu lạnh ấy luôn tàn bạo, trong đầu chúng lúc nào cũng có ý định gϊếŧ người khi biết tên thật của anh họ không phải là "Tạ Cảnh" mà thật sự là Cao Bội Phong hàng thật người thật. Chúng sẽ không bao giờ để một người nào biết chuyện xấu xa của mình, cho nên sẽ tìm cách bịt đầu mối.

Cho nên Cao Bội Phong - người được phát hiện treo cổ tự tử trong chuồng ngựa có lẽ không phải là bản thân muốn tự sát, thậm chí trước khi bị hành hạ cho tới chết, anh ta còn không biết mình đang ở đâu nữa kìa. Và cái xác của anh ấy có lẽ đã bị treo ở đó vài ngày trước khi được người ta phát hiện và chuyển đi nơi khác.

Tạ Cảnh sau khi xâu chuỗi lại hết mọi chuyện, không khỏi có chút thương cảm với người này.

Kiếp này Cao Bội Phong còn sống, cũng chỉ bị thương chút đỉnh thôi thì thực sự quá tốt rồi.

Cậu giơ tay lên để an ủi anh ta, nhưng còn chưa kịp nói lời an ủi thì Cao Bội Phong tự nhiên run lên giống như bị điện giật. Sau đó anh ta gần như nhảy thoát ra khỏi giường, quỳ xuống trước mặt cậu và tự động quỳ lạy dưới chân thiếu niên.

Tạ Cảnh vội vàng ngăn lại, nhưng Bội Phong không chịu đứng lên, anh ta nói:

“Cảnh, anh đây nợ cậu một mạng sống, từ hôm nay trở đi, cậu nói gì anh sẽ nghe nấy, mọi chuyện đều nghe theo cậu!”

Anh ta lau mặt bằng tay áo, mặc dù rất xấu xí nhưng tiếng dập đầu vang lên rõ ràng.

Khi Tạ Cảnh rời khỏi nhà Cao lão Tam, lần này Cao lão Tam đối với cậu vô cùng nhiệt tình, đưa cho năm đồng bạc còn nói rằng là do quản gia Chu trước đây đã ký hợp đồng, số bạc này là của Tạ Cảnh.

Tạ Cảnh nói:

“Cũng nhiều quá rồi.”

Cao lão Tam không chịu lấy lại, kiên quyết đưa cho anh:

“Đây là số bạc mới lĩnh được trong mấy hôm nay, ban đầu định đợi thằng Phong khỏe lại rồi cùng gửi cho cháu, số bạc thừa này là của thúc cho cháu đấy".

Ông dừng lại một lát rồi nói tiếp:

“Từ nay cháu sẽ vào phòng học nghề, còn thằng con trai của thúc sẽ đi làm công việc quét dọn, nếu bên phía hai thiếu gia không giữ lại, thúc cũng không yêu cầu gì, chỉ mong hai đứa bình an không sao là được.”

Tạ Cảnh nhận lấy số bạc của mình, phần còn lại thì trả lại cho Cao lão Tam, nói:

“Không cần đâu, sau này Bội Phong vẫn ở phòng học nghề, chỉ là đổi tên thôi.”

“Còn cháu thì sao?” Cao lão Tam hỏi.

“Cháu sẽ vào Đông viện, vẫn làm thằng hầu để phục vụ tiểu thiếu gia".

Cao lão Tam càng cảm thấy áy náy, trong mắt ông, phòng học nghề là công việc tốt còn làm người hầu đi theo đuôi thiếu gia thì vẫn thấp kém hơn một chút, nhưng Tạ Cảnh kiên quyết, ông đành nhận lời. Cao lão Tam nhiệt tình mời Tạ Cảnh ở lại ăn cơm, nhưng Tạ Cảnh chỉ từ chối vì phải về cùng với bà ngoại. Cao lão Tam liền bảo vợ mình múc cho cậu một bát bánh chẻo, mang về, vẻ nhiệt tình không giống lúc trước nữa.

Thời này nhà nào cũng thiếu ăn và cuộc sống cũng chẳng dễ dàng gì. Một cái bánh mì ít ỏi, bánh chẻo một bát đầy, mà nhà chỉ giữ lại năm sáu chiếc, còn lại đều đóng gói đưa cho Tạ Cảnh.

Tạ Cảnh không từ chối, nhận hai tay và mang về.

Vào ngày mùng một Tết, Cao Bội Phong mang theo một giỏ quà đến thăm, còn đặc biệt mua hai con gà quay. Khi gặp Cao lão bà, anh ta quỳ xuống dập đầu, nói lời chúc phúc dài dòng, khiến bà cụ cười không ngớt:

“Được rồi, được rồi, đứng lên đi. Cháu đã ăn gì chưa, nếu chưa thì vào đây ăn cùng với bà".

Cao Bội Phong trả lời:

“Ăn rồi ạ.”

Nhưng bụng anh ta lại kêu một tiếng lớn.

Anh ta hơi xấu hổ, gãi đầu, nói:

“Sáng nay chỉ uống một bát canh mì, đi đường lâu quá, giờ cháu lại đói.”

Cao lão bà nói:

“Đã lớn rồi mà vẫn dễ đói thế, không sao đâu, ngồi xuống đợi chút. Bà đang làm mì cho Cảnh nhi, để bà quay vào bếp cho thêm nhiều mì, hai đứa ngồi đây cùng ăn với nhau nha".

Bà cụ sau khi hồi phục thì khỏe khoắn hơn, tay chân nhanh nhẹn nấu mì, còn cho vào đó vài viên thịt chay và đậu phụ chiên từ mấy hôm trước. Thêm một muỗng thịt đông mà bà đã nấu trong canh thịt tối qua, đọng lại ngoài trời thành thịt đông, nước dùng đậm đà, thịt mềm nhừ, nấu mì thì tuyệt vời.

Cao lão bà ít khi có họ hàng tới thăm, bà không giao tiếp nhiều với người ngoài, hằng ngày chỉ đóng cửa sống với Tạ Cảnh, thỉnh thoảng mới có dịp gặp người thân, đương nhiên là tiếp đãi rất nhiệt tình.

Khi bát mì được bưng lên bàn, Tạ Cảnh đang nói chuyện nhỏ với Cao Bội Phong. Cao Bội Phong trợn mắt nói:

“Đúng đấy, đừng nói là học nghề, ngay cả những người khỏe mạnh như bảo vệ cũng đã sợ mềm chân rồi, thiếu gia hai không biết lấy đâu ra sức mạnh—thật sự là lực lưỡng, đập một phát làm vỡ cửa, hất văng một người ngay lập tức!” Anh ta nhìn thấy Cao lão bà mang thức ăn đến, lập tức im lặng, đợi bà đi xa, lại ghé vào Tạ Cảnh, nhỏ giọng nói:

“Người khác muốn bắt thiếu gia nhà mình cũng không dễ đâu, là Bạch Minh U dẫn mọi người chạy về hướng kho của thương hiệu, may mà chờ được người đến cứu, mới thoát chết.”

Tạ Cảnh trộn mì, ăn ngon lành:

“Tiểu thiếu gia của chúng ta mạnh mẽ vậy sao? Tôi nhớ cánh cửa đó dày lắm mà.”

Cao Bội Phong vẫn còn sợ hãi, lo lắng nói:

“Chắc chắn rồi, bình thường hai người cũng khó mà chuyển được, mà tôi từ khi về từ Hắc Hà…"

Cao lão bà mang vào một đĩa gà quay đã hâm nóng, xé cho họ ăn.

Tạ Cảnh nhìn thấy, khéo léo đẩy bát mì của Cao Bội Phong về phía anh ta, nói:

“Ăn đi.”

Cao Bội Phong ngốc nghếch nhưng biết điều, vội vàng nhận lời, chỉ khen tay nghề của bà cụ, không nói thêm gì khác.