Chương 105: Gặp Gỡ Đầu Tiên

Tạ Tứ Tuyền không trả lời ngay, chỉ khẽ xoay chén rượu trong tay, chậm rãi hỏi lại:

“Một con dấu của chính viện cũng không bằng một bức thư của Hạ Đông Đình’...”

Ông bật cười khẽ, ngước mắt nhìn người đối diện:

“Trước kia ta còn tưởng đó chỉ là lời đồn bên ngoài, nay xem ra, ông Hạ đúng là bận thật. Oai phong cũng lớn thật đấy.”

Hạ Đông Đình từ trước đến nay vốn không để lộ sắc diện, làm việc gì cũng ôn hòa nhẹ nhàng, như thể chẳng để tâm đến điều gì.

“Đúng là tôi đến trễ, xin tự phạt ba chén,” ông ta nói, định rót rượu vào ly.

Thế nhưng vừa nhấc bình lên đã bị Tạ Tứ Tuyền đưa tay ngăn lại, che miệng ly. Tạ gia chủ ngoắc chủ quán rượu mang lên một bộ chén mới — loại lớn cỡ bát nhỏ.

Tạ Tứ Tuyền nói:

“Đã gọi là chịu phạt, thì cũng nên có chút thành ý, có phải không?”

Hạ Đông Đình không tỏ thái độ gì, để mặc ông rót rượu, sau đó bưng lên uống cạn.

Tạ Tứ Tuyền khoác áo ngồi đối diện, hai tay khoanh trước ngực, gật đầu:

“Được, anh muốn hỏi gì?”

Hạ Đông Đình đưa mắt nhìn về phía Bạch Dung Cửu.

Bạch Dung Cửu ngồi một bên, tay cầm chén nhỏ, thong thả thưởng thức, mắt cụp xuống không lên tiếng.

Tạ Tứ Tuyền nhìn thoáng qua, nói:

“Nơi này không có người ngoài, anh cứ hỏi thẳng.”

Hạ Đông Đình chậm rãi mở lời:

“Vị tiểu huynh đệ họ Bạch này, trông hơi lạ mặt.”

Tạ Tứ Tuyền đáp:

“Cậu ấy từng giúp tôi một việc lớn. Chuyện ta bàn hôm nay, không có gì mà cậu ấy không thể nghe.”

Bạch Dung Cửu từng chăm sóc Tạ Cảnh ở phương Bắc suốt nhiều năm, tình cảm giữa hai người sâu đậm khác thường. Thật ra, những chuyện đối phương điều tra được cũng không khác mấy so với những gì ông ta biết. Huống hồ, nếu tính toán kỹ lưỡng, thì trong lòng đứa cháu ngoại kia, có khi ông còn không bằng vị Cửu gia này.

Hạ Đông Đình nghe vậy cũng không phản bác gì thêm, trầm ngâm chốc lát rồi hỏi:

“Bức thư mà cậu nhắc đến trước kia, tra được là do ai gửi chưa?”

Tạ Tứ Tuyền rót thêm ba chén, đặt trước mặt Hạ Đông Đình, nói:

“Uống xong rồi nói tiếp.”

Hạ Đông Đình không chần chừ, uống liền ba chén, rồi đưa đáy chén ra cho ông xem.

Tạ Tứ Tuyền nói:

“Là Bảo Bảo viết bằng tay.”

Hạ Đông Đình chau mày:

“Chuyện đó anh cũng tin à? Bà Cao xưa nay không biết chữ.”

Tạ Tứ Tuyền đáp:

“Sao anh biết bao nhiêu năm qua, bà ấy không học, không biết viết?”

Hạ Đông Đình khẽ lắc đầu, phủ nhận.

Chớ nói đến việc năm xưa xảy ra biến cố, bà Cao phải chạy trốn khắp nơi, ẩn cư tránh họa, mà ngay cả trước đó, khi vợ anh học hành đọc sách, bà ấy cũng chưa từng biết lấy một chữ. Bây giờ bỗng nhiên bảo bà ấy biết viết — chuyện đó sao có thể xảy ra?

Tạ Tứ Tuyền cười lạnh:

“Chính cái tính đó của anh mới khiến người ta khó chịu nhất — cố chấp, bảo thủ! Mười mấy năm vẫn không hề thay đổi! Anh cứ cho rằng mình nghĩ đúng, chẳng lẽ mọi thứ trên đời đều bất biến hay sao?”

Hạ Đông Đình nhíu mày:

“Tôi chưa từng nói thế.”

“Hả? Anh chưa từng nói?” Tạ Tứ Tuyền ngửa đầu cạn nốt chén rượu trong tay, rồi “cạch” một tiếng nặng nề đặt xuống bàn. Ông cậu hơi nghiêng người về phía trước, giọng thấp trầm như gió lạnh rít qua khe cửa: “Vậy vì sao khi tôi bắt đầu nghi ngờ đứa nhỏ kia, anh lại vờ như không thấy? Ngần ấy năm tôi vẫn luôn tìm con của chị gái mình, còn anh thì sao? Anh chỉ biết ngăn tôi, không cho tôi hỏi cho rõ ràng…”

Hạ Đông Đình cũng bắt đầu cảm thấy phiền lòng, nhẹ giọng biện giải: “Tôi chỉ nghĩ rằng đứa nhỏ đã lớn, cậu hỏi vậy chỉ khiến nó đau lòng mà thôi.” Trong lòng anh vẫn luôn cảm thấy, bao năm nay cậu em vợ này đâu phải đang tìm lại đứa trẻ thất lạc năm xưa, mà là đang tìm một bức tường để đập đầu vào.

“Chuyện thế này cũng không phải một hai lần, cứ cách vài năm lại nổi lên một trận. Thư Vĩ từ nhỏ đã sống giữa bao nghi ngờ, tính cách ngày càng khép kín. Cậu nên thôi đi thì hơn.”

Tạ Tứ Tuyền gằn giọng không buông: “Nhỡ đâu nó là giả thì sao?”

Hạ Đông Đình mím môi: “Dù nó có là giả... thì cũng là đứa tôi nuôi suốt mười mấy năm…”

Hạ Đông Đình còn chưa dứt lời, sau lưng bỗng vang lên tiếng bước chân. Vừa ngoảnh đầu lại, Hạ Đông Đình đã sững người tại chỗ.

Tiếng "keng" vang lên, chén rượu bên tay ông chủ Hạ rơi xuống đất, nửa chén rượu văng tung tóe.

Hạ Đông Đình nhìn chàng thiếu niên đi lướt ngang qua, định đưa tay níu lại, nhưng cả sức để nhấc cánh tay ông cũng không còn. Ông cứ ngỡ mình đã vươn tay ra, nhưng thực chất chỉ là mấy đầu ngón run rẩy cử động, ánh mắt thì không tài nào rời được bóng người kia. Trong đầu ông, âm thanh như bị xe điện gầm rú lấn át, mọi thứ bên tai đều trở nên hỗn loạn, chỉ còn lại một cảnh tượng trước mắt — cậu thiếu niên ấy đi tới, ngồi xuống bên cạnh Bạch Dung Cửu.

Càng gần, ông lại càng nhìn rõ. Thiếu niên ấy có khuôn mặt như được khắc ra từ cùng một khuôn mẫu với Du Uyển — người vợ năm xưa của ông. Cậu bé ngẩng đầu lên, động tác như bị làm chậm đi vô hạn lần, ông thấy cậu ấy mấp máy môi, gọi một tiếng:

“Cậu ơi.”

Một tiếng gọi, như thể có ai cầm búa nện mạnh vào tim ông ta.

Cơn đau âm ỉ cuộn trào, khiến ông gần như nghẹt thở.

Trước mắt tối sầm, đầu choáng váng, ông chỉ còn gắng cắn chặt răng để giữ mình tỉnh táo, cố nhìn, cố nghe cho rõ.

Tạ Tứ Tuyền đưa tay xoa đầu cháu trai, từ khi cậu bước vào đã thôi hẳn sát khí, môi cong lên nụ cười dịu dàng: “Cảnh nhi vừa mới về à, để cậu giới thiệu. Đây là ông chủ Hạ, bạn cũ của cậu, cũng là đối tác làm ăn gần đây của Bạch tiên sinh.”

Tạ Cảnh ngoan ngoãn chào hỏi.

Ngón tay của Hạ Đông Đình run rẩy, môi mấp máy nhưng chẳng nói thành lời, chỉ trân trân nhìn cậu.

Giống, quá đỗi giống.

Giống Du Uyển, cũng giống chính ông thuở trẻ. Từng đường nét, từng ánh mắt, dáng người kia… tất cả đều giống hai vợ chồng ông đến lạ lùng.

Hạ Đông Đình không kìm được mà đứng bật dậy, định đưa tay chạm vào cậu, nhưng còn chưa tới gần thì đã bị Tạ Tứ Tuyền giơ tay ngăn lại. Ông đứng dậy quá vội, lại bị Tạ Tứ Tuyền chuốc rượu suốt từ nãy đến giờ, hơi men xộc thẳng lên óc khiến ông lảo đảo, phải vịn lấy bàn thấp để đứng vững.

Người ngoài xưa nay vẫn biết ông chủ Hạ là kẻ nghiêm cẩn, luôn biết giữ thể diện, chưa từng thất lễ — vậy mà giờ phút này, ông chẳng màng gì nữa, chỉ ngây ngốc nhìn cậu thiếu niên ấy, miệng run rẩy lặp đi lặp lại một cái tên.

Tạ Tứ Tuyền chắn trước mặt, nhếch môi cười lạnh:

“Ông chủ Hạ, mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ. Đứa nhỏ này không phải là con trai ông.”

Hạ Đông Đình vẫn nhìn chăm chăm, hít một hơi thật sâu mới có thể cất lời, tay đặt lên mặt bàn vẫn khẽ run:

“Cậu ấy là ai?”

Tạ Tứ Tuyền cười nhạt, giọng nhẹ tênh mà đâm thẳng vào tim người:

“Nó tên là Tạ Cảnh.”

Hạ Đông Đình giật mình: “Cậu… cậu mang họ Tạ?”

Tạ Tứ Tuyền đáp: “Tất nhiên rồi. Cậu ấy đã là người nhà họ Tạ ở Tây Xuyên, thì mang họ Tạ có gì không đúng?”

Lông mày ông không còn vẻ sắc bén như lúc nãy, trái lại còn mang theo nụ cười, chỉ là lời nói vẫn châm chọc như cũ: “Mắt của ông chủ Hà không tốt à? Ông nhìn kỹ đi, Cảnh nhi lớn lên giống tôi, giống cả chị tôi, như thể cùng đúc từ một khuôn. Nếu nói chúng tôi không phải người một nhà, vậy chắc là mù thật rồi.”

Từng lời, như dao nhọn khắc vào tim Hạ Đông Đình. Mỗi chữ đều mang vết máu.

Tạ Cảnh không quen biết Hạ Đông Đình. Với cậu, đây là lần đầu tiên gặp mặt. Cậu chỉ lặng lẽ nhìn ông chủ Hạ rồi lại quay sang nhìn Tạ Tứ Tuyền, chẳng hiểu sao bầu không khí bỗng chốc trở nên nặng nề như vậy. Nhưng cậu biết, thái độ của cậu ruột đối với người đàn ông kia không phải chỉ là mới quen vài hôm.

Người lớn nói chuyện, Tạ Cảnh ngồi im lặng bên cạnh.

Bạch Dung Cửu hơi nghiêng người, như để chắn bớt tầm mắt, khẽ hỏi cậu có muốn ăn gì không.

Tạ Cảnh nhíu mày, lắc đầu từ chối.

Nhưng khi anh đưa một chén chè nhỏ cho cậu, cậu vẫn ngoan ngoãn cầm lấy uống.

Ánh mắt của Hà Đông Đình đã không thể rời khỏi Tạ Cảnh. Trong lòng ông như có cơn sóng ngầm cuộn trào, hoàn toàn không còn tâm trạng đối đáp lại những lời mỉa mai của Tạ Tứ Tuyền nữa, chỉ muốn hỏi cho rõ ràng thân phận cậu thiếu niên trước mắt. Nhưng vừa mới mở miệng, thì người đang ăn chè đối diện bỗng "ợ" một tiếng, khiến ông lập tức im bặt.

Tạ Tứ Tuyền cũng đưa tay ra định sờ trán cậu, nhưng Tạ Cảnh tránh đi. Ông lập tức rút tay về, liên tục dỗ dành: “Không chạm, không chạm, cậu chỉ thấy con ra mồ hôi, sợ lát nữa trúng gió cảm lạnh, đưa khăn cho con tự lau nha.”

Thấy Tạ Cảnh lau rồi, ông lại thấp giọng cười hỏi, “Nãy chạy một vòng lớn phải không? Ăn chậm thôi, dính gió dễ ợ đấy.”

Bạch Dung Cửu thấy Tạ Cảnh lau chưa sạch, liền dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau khóe môi cậu: “Chậm thôi, chỗ này còn chút nữa.”

Bị mấy người dán mắt nhìn chằm chằm, Tạ Cảnh hoàn toàn không thể ăn nổi.

Cố gắng lắm mới uống được một chén chè nhỏ, rồi không ăn nữa.

Hà Đông Đình ho nhẹ một tiếng, dịu giọng hỏi: “Con tên là Tạ Cảnh đúng không? Ta có thể hỏi chút về trước đây của con...”

Tạ Tứ Tuyền cắt ngang:

“Ông chủ Hà, ông có hơi quá rồi đấy. Hôm nay mới lần đầu gặp cháu tôi, hỏi vậy là quá riêng tư.”

Ông ta gõ nhịp trên bàn mấy cái, có vẻ mất kiên nhẫn, rồi nhìn sang Bạch Dung Cửu hỏi: “Bạch tiên sinh, chẳng phải trước đó anh nói có chuyện về hai nhà máy dệt muốn bàn với ông chủ Hà sao? Vừa hay hôm nay tôi hẹn mọi người cùng đến, có gì cần bàn thì nói luôn đi.”

Hà Đông Đình khẽ nhắm mắt. Lúc này ông không còn tâm trạng nào để bàn chuyện làm ăn nữa, chỉ muốn biết tất cả những gì liên quan đến Tạ Cảnh.

Nhưng Tạ Tứ Tuyền lại không có chút ý định tiết lộ.

Chỗ nào cũng ngăn, chỗ nào cũng gây khó.

Tạ Tứ Tuyền vừa nhắc đến nhà máy dệt, Bạch Dung Cửu liền đón lời, nói tiếp không khó khăn gì. Nếu là vào lúc khác, Hà Đông Đình chắc chắn có thể xử lý tốt, nhưng lúc này trong lòng ông chỉ cảm thấy bứt rứt khó chịu. Rõ ràng có thể thấy thiếu niên ấy ngồi ngay trước mặt, chỉ cách một bước chân, mà lại chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu kịch trường:



【Hỏi】Ăn cơm với ba vị đại lão cảm giác thế nào?

Tạ Cảnh: Cảm ơn đã hỏi, căng thẳng muốn chết, hoàn toàn ăn không nổi.



【Hỏi】Bữa cơm đầu tiên của cả nhà cảm giác ra sao?

Tạ Tứ Tuyền: Sướиɠ!

Hà Đông Đình (tâm trạng phức tạp): ……

Cửu Gia (cười): Cảnh nhi rất đáng yêu, nếu không có nhiều người thế này thì ta còn muốn đút cho em ấy ăn.