“Nhị công tử vốn không muốn làm phiền tiểu thư... nhưng giờ đây ngược lại là lâm vào cảnh khó khăn mới thấy lòng người.”
Mấy ngày nay trong lòng Thược Dược đang cố gắng thai nghén kế hoạch hãm hại “Tạ Phù Đàn”, trên mặt nàng chỉ lộ vẻ lương thiện dịu dàng, khiêm tốn đáp một tiếng: “Không sao.”
“Sau này nếu Nhị biểu ca có cần gì, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm ta giúp đỡ.”
Sau khi nàng nói xong câu này, sắc mặt Mặc Hiệt quả nhiên hòa hoãn hẳn, hắn khẽ tán thưởng: “Biểu tiểu thư quả nhiên tâm hồn đẹp đẽ, phẩm chất cao quý.”
Nói rồi, hắn nghiêng người nhường chỗ cho chiếc hộp đựng thức ăn do người hầu phía sau bưng tới: “Những món ăn này là do Nhị công tử đặc biệt chuẩn bị, Nhị công tử muốn thỉnh cầu Biểu tiểu thư giúp đưa đến trong l*иg sắt, để Đại công tử không phải chịu đói.”
Xét thấy địa vị Biểu tiểu thư rất được sủng ái, trước khi Phó Hòa kịp trở về phủ, nhờ nàng giúp đỡ là thích hợp nhất.
Ánh mắt Thược Dược rơi trên chiếc hộp đựng thức ăn tinh xảo, vẻ mặt lương thiện giả tạo của nàng dần cứng lại.
Thành thật mà nói... nàng không muốn đi đến góc tối tăm, lạnh lẽo thấu xương kia. Có lẽ là do bản tính của hoa bị ảnh hưởng, Thược Dược thích ánh nắng và không khí trong lành hơn.
Khí tức trong chiếc l*иg sắt hoen gỉ, sơn tróc kia u ám, khó ngửi, đen kịt không thấy ngón tay. Đặt vào góc độ của con người mà nói, mức độ chống cự của hoa yêu bọn nàng chẳng khác gì con người chống cự với tử thi nơi bãi tha ma.
Trước đây Thược Dược đã nghe rất nhiều chuyện về Phó Ly, nghe nói hắn không chỉ bị tàn tật, mà còn là sản phẩm của việc mẫu thân hắn thông da^ʍ với tiện nô. Từ nhỏ hắn đã bị người ta lén lút gọi là tiểu tạp chủng, tiểu tiện chủng, sao đãi ngộ có thể tốt cho được.
Có thể nói, hắn là sinh vật dơ bẩn, u ám trong phủ này, tàn tật, tự ti, và địa vị thấp kém, gần như là tổ hợp đối lập hoàn toàn với Nhị công tử Phó Hòa sáng sủa, thanh cao.
Đặc biệt, sau khi bị nàng vu oan hãm hại, rõ ràng Phó Ly phải hận nàng đến tận xương tủy.
Nhưng điều khiến da đầu của Thược Dược càng thêm tê dại chính là để tiếp cận Nhị công tử Phó Hòa, tiếp theo nàng thậm chí còn phải tìm cách giảng hòa với vị “Đại biểu ca” này.
Sau một tuần trà, Mặc Hiệt như ý nguyện để lại chiếc hộp thức ăn, mang theo người hầu tháp tùng hài lòng trở về bẩm báo với Phó Hòa.