Khi vừa mở mắt ra, Lục Minh Triều phát hiện mình đã xuyên vào một câu chuyện cổ đại giả tưởng, trở thành "thiên kim giả" tu hú chiếm tổ chim của Hầu phủ. Bị vạch trần thân phận, "thiên kim giả" không …
Khi vừa mở mắt ra, Lục Minh Triều phát hiện mình đã xuyên vào một câu chuyện cổ đại giả tưởng, trở thành "thiên kim giả" tu hú chiếm tổ chim của Hầu phủ.
Bị vạch trần thân phận, "thiên kim giả" không cam lòng chấp nhận số phận, cũng không chịu nhường lại hôn ước. Tranh đi tranh lại, cuối cùng bị cha mẹ nuôi ghẻ lạnh, vị hôn phu căm ghét, chết thảm giữa đường, thậm chí không còn mảnh xương.
Vào ngày "thiên kim thật" mang tín vật quay về phủ, Lục Minh Triều quyết định buông tay.
Hầu phủ này chẳng khác gì ổ hổ hang sói, không rời đi chẳng lẽ chờ chết?
Tay cầm không gian thì muốn gì mà chẳng được, vừa trêu chọc "lang quân" vừa nuôi dạy con nhỏ, việc nào cũng không chậm trễ.
Chẳng phải đã nói đây là truyện sinh tồn năm mất mùa, trồng trọt kiếm sống sao?
Thế mà chàng thợ săn thô kệch kia, sau khi chải chuốt lại tỏa ra phong thái cao quý đến kinh người.
Mấy đứa con riêng nhỏ xinh, nhìn mềm mại đáng yêu, hóa ra cũng là bánh trôi nhỏ nhân mè đen có lòng dạ hiểm độc.
Vậy nên dù nàng có nằm không cũng thắng chắc rồi phải không?
P/s: Mấy đứa nhỏ không phải là con ruột của nam chính.
truyện này ad không ra nữa hả