Cô tháo kính ra, rút một tờ khăn giấy từ chiếc túi nhỏ mang theo để lau kính. Gương mặt cô điểm thêm chút dịu dàng với nụ cười mềm mại: “Nơi chị ở, chắc chắn em cũng sẽ quen.”
Nguyệt Ý vén vài lọn tóc dài rủ xuống, khẽ đưa tay gạt ra sau tai: “Đi thôi.”
Trong mắt Nguyệt Ý, Ngôn Niệm Y luôn là cô gái dịu dàng và ngoan ngoãn. Dù được sinh ra trong gia tộc danh giá bậc nhất, được yêu thương chiều chuộng hết mực, cô vẫn giữ được sự khiêm nhường đáng quý từ tận sâu trong xương tủy, không chỉ dừng lại ở vẻ ngoài.
“Vâng.” Ngôn Niệm Y khẽ kéo nhẹ góc áo sơ mi của Nguyệt Ý, khiến người đi trước phải quay lại.
“Sao thế?” Nguyệt Ý dừng bước, ánh mắt dịu dàng nhìn xuống.
“Chị ơi, chị xoa tay cho em được không?” Ngôn Niệm Y đưa tay trái ra, ánh mắt lén lút quan sát biểu cảm của Nguyệt Ý, giọng nói mang chút uất ức xen lẫn vẻ đáng thương: “Lúc ở KTV, em không cẩn thận để tay đè lên bàn, giờ vẫn còn đau.”
Nguyệt Ý biết cô rất sợ đau.
“Mu bàn tay à?” Nguyệt Ý bị dáng vẻ tội nghiệp này làm cho mềm lòng, chẳng nghĩ ngợi gì liền cầm lấy tay Ngôn Niệm Y. Ngón tay cái của nàng xoa nhẹ lên mu bàn tay cô.
“Vâng, ở đây ạ.” Hơi ấm bao trùm lấy bàn tay trái, Ngôn Niệm Y khẽ thở dài mãn nguyện.
Tiếng giày cao gót gõ trên nền đất vang lên đều đều, như một giai điệu nhịp nhàng. Ngôn Niệm Y cảm nhận rõ từng chuyển động của ngón tay cái trên mu bàn tay mình.
Nguyệt Ý khẽ giữ lấy bàn tay cô, những ngón tay còn lại vòng qua lòng bàn tay. Lớp da mềm mại ở gốc ngón tay mang chút chai sần, mỗi lần cọ xát tạo nên áp lực nhẹ nhàng trượt qua từng dây thần kinh của Ngôn Niệm Y.
Căn hộ nhỏ của Nguyệt Ý nằm trên tầng tám. Cả hai bước vào thang máy, cô ấn nút lên tầng tám rồi đưa tay đỡ lấy cánh tay của Ngôn Niệm Y.
Dưới ánh đèn sáng, bàn tay của Ngôn Niệm Y lộ rõ sắc trắng nhợt, từng mạch máu xanh tím hiện lên rõ rệt. Nhưng lúc này, trên đó lại có chút sắc hồng nhạt do Nguyệt Ý vừa xoa bóp: “Ở đây còn đau không?”
Ngôn Niệm Y chợt bừng tỉnh, vô thức cúi đầu để che giấu sự lơ đãng vừa rồi: "Không đau nữa."
"Vậy tốt." Sự dịu dàng trong lòng bàn tay cũng theo câu trả lời mà rút đi, không chút luyến lưu, hệt như tính cách của Nguyệt Ý, dứt khoát và gọn gàng.
Ngôn Niệm Y khẽ động các ngón tay, như muốn giữ lại hơi ấm và hương thơm nhàn nhạt mà người phụ nữ để lại.
"Đing." Con số đỏ trên bảng điều khiển ngừng lại, thang máy dừng ở tầng tám.
Nguyệt Ý bước ra trước, khẽ chờ Ngôn Niệm Y rồi tiếp tục đi.
Dáng cô thẳng tắp, tóc búi cao nhưng khi mở khóa mật mã, vài lọn tóc bất giác rơi xuống. Nguyệt Ý thuận tay quấn dây buộc tóc vào cổ tay, đẩy cửa bước vào.
“Niệm Y.” Nguyệt Ý quay đầu lại gọi, ánh mắt dịu dàng tựa dòng nước chảy vào tâm khảm Ngôn Niệm Y. Cô cúi người lấy từ kệ giày ra một đôi dép lê, giọng điệu ôn hòa: “Đôi này chưa ai đi qua, em xem có được không?”
“Được ạ.” Ngôn Niệm Y cụp mắt xuống, nhìn đôi dép mang phong cách xanh nhạt dịu dàng, không giống phong cách thường ngày của Nguyệt Ý. Cô nheo mắt lại, nở nụ cười ngọt ngào: “Chị ở một mình mà cũng chuẩn bị hai đôi dép để thay đổi à?”
Nguyệt Ý vừa thay dép xong, nghe vậy thì ngẩng đầu giải thích: “Lần trước em gái chị nói muốn đến chơi, nên chị mua.”
“Thì ra là vậy.” Đáp án khiến niềm vui trong ánh mắt Ngôn Niệm Y càng thêm rõ rệt. Cô cúi xuống thay dép, ánh mắt nhanh chóng lướt qua không gian xung quanh.
Ừm... không có dấu hiệu của ai khác từng ở đây.
“Niệm Y.” Nguyệt Ý ngồi xuống sofa da, chống khuỷu tay lên tay vịn để đỡ trán. Tiếng ồn ào ở KTV ban nãy khiến đầu nàng đau nhức, giờ nghỉ ngơi lại cảm giác càng tệ hơn, cô chợt hỏi: “Hôm nay em hút thuốc à?”
Mùi khói rất nhạt, nhưng từ lúc gặp Ngôn Niệm Y ở hành lang KTV, cô đã ngửi thấy. Khi đó bận tâm đến vết máu trên người Ngôn Niệm Y mà quên hỏi. Giờ ngồi xuống, những hình ảnh trong ngày lại hiện về rõ ràng, khứu giác cũng nhạy hơn.
“Có lẽ là em vô tình bị dính vào thôi.” Ngôn Niệm Y khẽ nhíu mày, khó mà nhận ra.
Vậy mà chị cũng ngửi được sao?
“Để em đi tắm đã nhé.” Sợ mùi khói làm phiền Nguyệt Ý, cô nhanh chóng nói thêm: “Nhưng mà chị ơi, em không mang quần áo để thay.”
Nguyệt Ý khẽ chớp mắt, mơ màng chống tay lên trán: “Chị có đồ ngủ sạch, em tạm dùng vậy.”
Nguyệt Ý đứng dậy đi vào phòng ngủ. Kéo cửa tủ ra, Nguyệt Ý tìm thấy một bộ đồ ngủ mới trong ngăn dưới, sau đó cúi xuống ngăn kéo để tìm thêm vài món cần thiết.
Khi trở ra, cô thấy Ngôn Niệm Y vẫn đứng nguyên tại chỗ, không ngồi xuống cũng không đi lung tung, chỉ lặng lẽ đứng đó. Ánh sáng phản chiếu trên cặp kính bạc khiến gương mặt cô gái thêm phần mơ màng.