Chương 8

"Sao em lại ở đây? Không phải đang đi ăn với bạn sao?" Nguyệt Ý hơi bất ngờ, nhớ rằng nhà hàng cô ấy nói nằm cách đây khá xa.

"Buổi tối ăn no xong, em liền ghé qua đây chơi." Ngôn Niệm Y cười ngọt ngào, thân mật sán lại gần. Cô không nghĩ sẽ vô tình gặp được Nguyệt Ý ở đây.

"Chị đến đây làm gì vậy?"

"Có buổi tụ họp của một phòng ban." Nguyệt Ý thành thật trả lời: "Giờ chị đang định về, em thì sao?"

"Để em đi cùng chị!" Ngôn Niệm Y mỉm cười đáp.

"Cũng được." Nguyệt Ý khẽ gật đầu. Nhưng ngay lúc ấy, ánh mắt cô bất giác dừng lại, đột nhiên tập trung vào cổ áo của Ngôn Niệm Y: "Áo em sao lại có máu thế này?"

Ngôn Niệm Y vẫn mặc chiếc sơ mi trắng từ lúc ăn tối. Ánh mắt của Nguyệt Ý trượt xuống dưới, nhận ra trên đôi giày thể thao trắng cũng vương vài vệt máu, những giọt đỏ thẫm nổi bật trên nền giày trắng.

"Em bị thương à?" Phản ứng đầu tiên của Nguyệt Ý là kéo Ngôn Niệm Y lại gần, quan sát nàng từ đầu đến chân. Sau khi chắc chắn không có vết thương nào trên người đối phương, cô mới nhẹ nhõm thở phào.

"Một người bạn của em không may bị ngã, đập đầu vào góc bàn, trán chảy máu. Có lẽ lúc đưa bạn ấy lên xe cứu thương, máu mới dây vào." Ngôn Niệm Y giải thích một cách đơn giản.

"Người đó không sao chứ?" Nguyệt Ý nhíu mày hỏi.

"Không sao đâu chị. Không nghiêm trọng lắm."

Giọng điệu của Ngôn Niệm Y thoáng nhẹ nhàng, ngón tay cái khẽ ấn nhẹ lên mu bàn tay của Nguyệt Ý đang nắm tay mình. Cảm giác mềm mại trong lòng bàn tay khiến nàng không khỏi mong muốn nhiều hơn.

Bàn tay của chị ấy, thật ấm áp.

Ngôn Niệm Y liếʍ nhẹ đôi môi hồng hào.

"Em có muốn nói gì với bạn trước khi đi không?" Khi cả hai rời khỏi KTV, Nguyệt Ý hỏi.

Ngôn Niệm Y đã khó khăn lắm mới tụ tập được với bạn bè, mà lại rời đi sớm như vậy, cô cảm thấy không tiện cho lắm.

Ngôn Niệm Y không bận tâm, bước tới kéo cửa xe của Nguyệt Ý. Cửa chưa mở khóa, không tài nào kéo ra được, cô đành buông tay. "Không sao đâu, bọn em vốn dĩ cũng định kết thúc rồi."

Để Nguyệt Ý không lo lắng, nàng bổ sung: "Dù sao cũng có người bị thương, vừa được đưa đi bằng xe cứu thương. Nếu bọn em cứ tiếp tục ở lại chơi thì cũng không hay."

Lời nói vừa hợp tình hợp lý khiến người ta khó mà phản bác.

"Rảnh thì ghé thăm bạn em một chút." Nguyệt Ý căn dặn: "Đừng đi tay không, nhớ mang theo chút trái cây."

"Vâng ạ." Cửa xe mở khóa, Ngôn Niệm Y kéo cửa ghế phụ rồi ngồi vào trong.

[Tôi có việc, đi trước nhé.] Ngôn Niệm Y nhắn tin cho Thiệu Nghệ Hàm.

[Biết rồi.] Thiệu Nghệ Hàm đáp lại ngắn gọn.

Nguyệt Ý nhìn thẳng phía trước, ngón tay gõ nhẹ lên vôlăng, gần công ty cô có một căn hộ nhỏ, thường ngày cô vẫn ở đó. Nhưng nơi ấy khá chật chội, không biết người ngồi bên cạnh có quen với điều kiện như vậy hay không.

Nơi tổ chức buổi tụ họp của bộ phận không cách xa công ty là mấy, Nguyệt Ý xoa nhẹ vầng trán hơi đau nhức. Chiếc áo sơ mi được chị chỉnh tề cài khuy, đường may ôm gọn theo dáng người. Phần cổ tay áo được cởi lỏng lẻo, để hờ hững nơi cổ tay, toát lên một vẻ tự nhiên mà quyến rũ.

Ánh mắt của Ngôn Niệm Y tối lại. Từ khi gặp Nguyệt Ý, ánh mắt cô dường như chỉ biết dừng lại trên người chị ấy. Đôi tay nóng rực siết chặt thành nắm, những ngón tay trắng ngần vì dùng lực quá mạnh mà lấm tấm ánh hồng.

Trong đáy mắt Ngôn Niệm Y, dáng vẻ chăm chú khi lái xe của Nguyệt Ý hiện lên rõ mồn một, tinh tế mà đầy khí chất. Thậm chí, sự lười biếng thoáng qua trong cử chỉ vô tình cũng đủ khiến trái tim cô rung lên từng nhịp mạnh mẽ.

Ánh mắt nóng bỏng không chút che giấu từ đầu đến chân đều dừng lại trên người Nguyệt Ý, cảm xúc trong đôi mắt ngày càng sâu đậm.

Suốt mười tám năm qua, Ngôn Niệm Y chưa từng nghĩ rằng sẽ có một người khiến cô mê mẩn đến vậy, từng chút từng chút xâm chiếm cả cơ thể cô.

Thậm chí, máu trong người Ngôn Niệm Y chỉ vì một cái liếc mắt của chị, cũng bỗng chốc sôi trào.

Cố gắng kiềm chế, nàng phải dùng lý trí tuyệt đối để đè nén những suy nghĩ không ngừng dâng lên trong lòng.

“Phù.” Ngôn Niệm Y khẽ thở ra một hơi, không gian xung quanh đột ngột trở nên âm u hơn hẳn.

Họ đã vào hầm để xe.

Ngôn Niệm Y mạnh mẽ thu lại ánh nhìn, từng chút từng chút che giấu cảm xúc trong đôi mắt. Chiếc kính gọng bạc trở thành tấm khiên bảo vệ vững chắc nhất.

“Tôi thường ở căn hộ nhỏ trên này, lát nữa lên xem thử xem em có quen ở không.” Nguyệt Ý vừa rút chìa khóa xe vừa nói: “Nếu không quen, tôi sẽ đưa em về nhà hoặc tìm một khách sạn gần đây.”

“Em sẽ quen thôi.” Ngôn Niệm Y đẩy nhẹ gọng kính, lòng bàn tay đã ướt mồ hôi vì nắm chặt quá lâu, để lại một dấu vân mờ trên tròng kính, che khuất một phần tầm nhìn.