Chương 20

“Em muốn gì, chị sẽ bù cho em thứ đó.”

“Thứ gì em muốn cũng được sao?” Ánh mắt Ngôn Niệm Y thoáng động, phần da dưới mắt vẫn còn vương hơi ẩm mát lạnh.

“Miễn là em hết giận.” Nguyệt Ý rút tay về.

Nhưng nếu thứ em muốn là chị thì sao? Ngôn Niệm Y khẽ nói thầm trong lòng.

Cô liếʍ nhẹ bờ môi, kìm nén cảm xúc rồi nghĩ ra một cách khác để dung hòa: “Cho em mượn điện thoại của chị.”

Nguyệt Ý thoáng ngạc nhiên, nhưng vẫn đưa điện thoại ra.

“Phải mở khóa nữa.” Ngôn Niệm Y bổ sung thêm.

Nguyệt Ý nhướng mày, lật ngửa bàn tay, dùng nhận diện khuôn mặt để mở khóa.

Ngôn Niệm Y cầm lấy điện thoại, nhanh chóng nhìn qua giao diện chính, mọi thứ đều gọn gàng và đơn giản.

Màn hình khóa là giao diện mặc định đi kèm hệ thống, các ứng dụng cũng chỉ có vài cái cơ bản cần thiết.

Ngôn Niệm Y xác định được một ứng dụng trong số đó và nhấn mở.

Đó là ứng dụng máy ảnh.

Sau đó, cô bấm vào nút lật camera, nhanh chóng chạm vào nút tròn chính giữa màn hình.

Kèm theo âm thanh “tách”, một bức ảnh hiện lên trên màn hình điện thoại.

Nguyệt Ý tò mò nhìn cô định làm gì, rồi trông thấy Ngôn Niệm Y đưa trả lại điện thoại.

“Chị mở WeChat, vào cuộc trò chuyện của chúng ta đi.” Ngôn Niệm Y nói.

Nguyệt Ý làm theo, và ngay lập tức chứng kiến Ngôn Niệm Y mượn tay cô để đặt bức ảnh vừa chụp làm hình nền cuộc trò chuyện giữa hai người.

“Xong rồi.” Ngôn Niệm Y hài lòng ngắm nhìn giao diện vừa thay đổi: “Như vậy, mỗi lần chị nhắn tin với em, sẽ nhìn thấy khuôn mặt em. Coi như bù đắp cho em đi.”

Nguyệt Ý bị hành động này chọc cười, lắc đầu bất lực: “Được thôi.”

Ngôn Niệm Y khẽ cong môi cười.

Như vậy xem ra cũng không quá thiệt thòi. Chỉ là chị ấy chưa ăn được bánh, ngày mai mình sẽ lại đi mua cho chị.

Đang nghĩ đến đó, cô chợt nghe thấy tiếng thì thầm của Nguyệt Ý: “Sao hết nước rồi nhỉ?”

Ngôn Niệm Y ngẩng đầu nhìn, thấy trong chiếc cốc thủy tinh Nguyệt Ý vừa đặt xuống, chỉ còn vài giọt nước đọng lại trên thành cốc.

“Để em đi lấy nước cho chị.” Ngôn Niệm Y đưa tay cầm lấy chiếc cốc.

“Không cần đâu, sắp tan làm rồi, không cần gấp thế.” Nguyệt Ý ngăn lại.

“Còn mười phút nữa mới hết giờ làm.” Ngôn Niệm Y không chịu: “Em là người có lương, mà không làm gì thì bị đuổi việc mất.”

Nói xong, cô liền bước ra khỏi văn phòng.

Ngón tay vừa chạm vào tay nắm cửa, chưa kịp xoay, thì cánh cửa đã bị ai đó từ bên ngoài đẩy vào.

“Chuyện gì đây? Lại còn phải đòi đồ về nữa sao?” Một giọng nói cất lên trước cả khi người đó xuất hiện.

“Ngôn Niệm Y?” Chu Nhược Mộc sau khi nhìn rõ người đứng trước mặt, liền ngẩn người.

Ánh mắt Ngôn Niệm Y lướt qua Chu Nhược Mộc một cách lạnh nhạt, cuối cùng dừng lại ở chiếc túi bánh trong tay đối phương. Tạm dừng một lát, cô bước qua người đó rồi đi ra ngoài.

“Đưa bánh lại cho tôi.” Sau lưng cô vang lên giọng nói ôn hòa của Nguyệt Ý.

“Chuyện gì vậy?” Chu Nhược Mộc khó hiểu đóng cửa lại.

“Bánh này là Niệm Y xếp hàng hơn một tiếng mua cho tôi. Ban đầu tôi không biết, nên mới để cô cầm đi.” Nguyệt Ý giải thích.

“Ngôn Niệm Y mua cho cô thì sao?” Chu Nhược Mộc thờ ơ.

Nguyệt Ý ngẩng đầu nhìn cô.

“Khoan đã, đây là bánh cô ấy tự tay mua cho cô à?” Chu Nhược Mộc sửng sốt, mắt trợn lớn nhìn chiếc bánh trong tay, rồi như chợt hiểu ra điều gì, khóe miệng co giật, tự lẩm bẩm: “Nói sớm đi, cô có dúi vào tay tôi, tôi cũng không thèm.”

Nguyệt Ý không nghe rõ câu nói sau cùng, chỉ nói: “Cô nhóc biết chuyện này thì có chút không vui, đang giận dỗi với tôi đây.”

“...” Chu Nhược Mộc im lặng.

Cô thật sự không thể liên tưởng Ngôn Niệm Y với hai từ “giận dỗi” hay “cô nhóc”.

“Khụ.” Cô khẽ hắng giọng: “Ngôn Niệm Y? Cô nhóc?”

“Ừ.” Nguyệt Ý xác nhận.

“Cô ấy hình như chỉ nhỏ hơn cô năm tuổi thôi mà.” Chu Nhược Mộc cố gắng nhắc nhở, rằng khoảng cách tuổi tác không nhiều như cô nghĩ.

“Vậy à?” Nguyệt Ý ngẫm nghĩ, rồi gõ gõ ngón tay lên bàn: “Có lẽ do ở nhà họ Ngôn được cưng chiều từ nhỏ, nên mang lại cảm giác rất ngây thơ, đáng yêu.”

“Ngây thơ, đáng yêu...” Chu Nhược Mộc bị những từ này làm cho kinh ngạc.

Trong mắt Nguyệt Ý, hình tượng của Ngôn Niệm Y lại tốt đến mức này sao? Chu Nhược Mộc nghẹn lời, không biết nên nói gì.

“Thôi, tôi đi đây.” Chu Nhược Mộc đặt bánh xuống bàn, tranh thủ rời đi trước khi Ngôn Niệm Y quay lại.

Nhưng cô vừa ra khỏi cửa, đi được vài bước, đã gặp Ngôn Niệm Y vừa từ phòng nước quay về ở góc hành lang.

“Tiểu Chu tổng.” Ngôn Niệm Y tay cầm cốc nước, tay kia khẽ nâng kính viền vàng, ánh mắt lạnh lùng sau lớp tròng kính.

“Đại tiểu thư Ngôn gia.” Chu Nhược Mộc gật đầu chào.

“Tiểu Chu tổng từng nghe câu này chưa?” Ngôn Niệm Y thả tay xuống.

“Câu gì?” Chu Nhược Mộc hỏi.

“Tuỳ tiện lấy đồ của người khác, sẽ gặp xui xẻo đấy.” Ngôn Niệm Y nghiêng đầu, ánh mắt đầy hàm ý nhìn cô.