Chương 35

Nghe cậu nói vậy, Lâm Tú Cầm lại chẳng thấy lạ gì, bà phẩy tay nói: “Ối dào, ai chẳng quen rồi. Từ sau khi bố mẹ con bé mất không lâu, nó đã như vậy rồi. Ban đầu một ngày không nói được hai câu, sau thì cả ngày lảm nhảm một mình, chó, trâu, cây cối, hoa lá trong thôn, cái gì nó cũng nói chuyện được.”

Vừa nói bà vừa móc mũi: “Lúc đầu bọn tôi còn thấy rợn tóc gáy ấy chứ, nhưng nghĩ lại thì nó vốn là đứa ngốc, đứa ngốc thì không thể hiểu theo cách của người bình thường được, thế là cũng quen luôn.”

Ban đầu còn thấy chẳng sao, nhưng đúng lúc này, Dư Cảnh Hoán nghe bà cứ một câu “đồ ngốc”, hai câu “đứa ngốc”, lập tức khó chịu. Cậu túm lấy một món đồ vỡ gần đó, ném sượt qua tai Lâm Tú Cầm.

“Cha bà mới ngốc ấy! Cả nhà bà đều ngốc, bà biết nói tiếng người không đấy! Không biết thì cút ngay cho tôi! Cho dù cô ấy có ngốc thì cũng thông minh hơn cái mụ già như bà!”

Tính khí thất thường của cậu làm Lâm Tú Cầm cũng nghẹn họng. Tuy bà không biết cái cậu thiếu gia này ăn nhầm thuốc gì mà tự nhiên quay ngoắt thái độ, nhưng lòng bà tinh lắm, nghĩ một chút là đoán ra người này tám phần có cảm tình gì đó với Lâm Mãn Hạnh rồi.

Tuy biết là thế, nhưng dù Lâm Tú Cầm có thích tán chuyện đến mấy thì lúc này cũng không dám nhiều lời, chỉ dạ rối rít vài tiếng “vâng, vâng”.

“Tiếp tục nói, nhanh lên, chuyện của Lâm Mãn Hạnh, bà biết gì thì nói hết ra.” Dư Cảnh Hoán mắng xong lại hối thúc.

Lúc này, Lâm Tú Cầm mới dám tiếp tục: “Thật ra con bé Hạnh này đúng là khác người, kỳ lạ lắm! Ngày nào cũng tiếp xúc với hoa lá, mèo chó, mà hay thật nhé! Càng thân thì càng được chúng nó quý!”

Dư Cảnh Hoán nhíu mày: “Nói tiếng người đi.”

Lâm Tú Cầm: “Ý tôi là, cậu nghĩ xem, con bé Hạnh là con gái, không đi học, đầu lại bị sốt lúc nhỏ mà thành ra ngốc… thì đâu có thông minh gì. Nhưng ngày nào cũng chạy đi chọc chó, đùa mèo, thằng A Nghiêu nhà nó dù có mọc mười con mắt cũng chẳng thể bảo vệ con bé suốt được. Ấy vậy mà cậu xem, trong thôn ngoài việc thỉnh thoảng nói nó vài câu, thì có ai dám động tay động chân với nó không?”

“Bà nói dài dòng vậy rốt cuộc là định nói cái gì?” Dư Cảnh Hoán nổi cáu, đốt ngón tay kêu răng rắc.

“Đến rồi đến rồi, tôi nói liền đây!”

Lâm Tú Cầm nhanh chóng kể tiếp: “Trước kia ngoài lão già độc thân đó, còn có người khác thấy con bé xinh xắn muốn giở trò xấu. Năm kia có một người như thế.”

“Hồi đó con bé Hạnh đã ra dáng thiếu nữ, trắng trẻo như cọng hành non, buổi tối đi ra ngoài cũng trắng phát sáng, có một tên đàn ông từ thôn khác thấy nó một mình bắt ếch gần bụi cỏ, liền cởϊ qυầи định lao tới làm chuyện bậy.”

“Cái gì?!”

Nghe đến đây, Dư Cảnh Hoán bật dậy: “Mẹ nó là thằng nào? Muốn chết à!”

“Chứ sao nữa!”

Lâm Tú Cầm cũng phấn khích kể: “Cậu không biết đâu, cậu ta bị chó trong thôn cắn chết luôn đó! Trời ơi, lúc ấy cả bầy chó nhào lên cắn, chủ đánh cũng không buông! Cậu ta bị cắn nát cái của quý, ruột gan văng đầy đất!”

Sợ Dư Cảnh Hoán không tin, bà chỉ tay ra ngoài cửa nói: “Chuyện này cậu đi hỏi ai cũng biết! Cả thôn đều thấy, cậu ta bị đau đến chết trước mặt bao nhiêu người!”

“Ừm, nghe còn được.”

Nghe được kết cục vừa ý, Dư Cảnh Hoán mới chịu ngồi xuống, tâm trạng cũng thoải mái hơn hẳn.

Lâm Tú Cầm tiếp tục: “Nên bình thường mọi người tuy ngoài miệng gọi con bé là đồ ngốc, chứ ai cũng sợ. A Nghiêu nhà nó thì bảo vệ như trứng, mèo chó trong thôn lại coi nó như thủ lĩnh, ai dám đυ.ng vào?”

“Hơn nữa mấy cụ già đều nói, con bé nhìn thì khờ, nhưng thật ra có linh khí. Không thì làm sao hoa lá cây cối ai trồng cũng chết, nó chăm thì lá ra ào ào, sắp nở hoa luôn. Không phải linh khí thì là gì?”

Dư Cảnh Hoán bĩu môi, giọng châm chọc: “Hừ, không có linh khí mới lạ! Ai như cô ta, suốt ngày leo cây cho trâu ăn, còn vì con trâu mà cãi nhau với người ta.”

“Thì con bé vốn thế mà.”

Nói đến đây, Lâm Tú Cầm lại tấm tắc: “Nó không đi học, biết chữ là do A Nghiêu dạy. Bình thường thì hái mơ, cắt cỏ cho trâu ăn, thỉnh thoảng lội nước bắt cá rồi thả. À còn hay ra phía đông thôn chơi với thú nhỏ. Mèo chó gì nó cũng vuốt hết.”

“Mà kỳ lạ lắm nha, mỗi lần nó vuốt, đám chó mèo phải xếp hàng cả buổi, đứa nào đứa nấy vẫy đuôi phấn khích! Cháu tôi còn ghen tị lắm, bảo ‘chị Hạnh giỏi lắm, chị là đội trưởng Đội Cún Cưng đó’.”