Chương 34

“Tỷ tỷ Tề Huyên, vừa rồi ta nghe thấy có người kêu thảm thiết nên mới bò dậy. Ta sợ Thẩm sư huynh bị bắt nạt nên chạy đến ngay. Nhất định là tên đại ác nhân này thường ngày ức hϊếp Thẩm sư huynh quá nhiều nên mới bị báo ứng! Hôm nay lúc tỷ không ở đây, tên đại ác nhân này còn định dùng quạt đánh Thẩm sư huynh nữa cơ! Nếu không có cà rốt thần thông của ta thì Thẩm sư huynh chắc chắn sẽ bị thương nặng, máu chảy đầy mình rồi! Hu hu hu, Sanh Sanh của tỷ có phải rất lợi hại không?”

Tô Ngọc Sanh vừa nói vừa nhào thẳng vào vòng tay ấm áp của Tề Huyên, bộ dáng chờ mong được khen ngợi.

Tề Huyên nghe đến đây, sắc mặt càng lúc càng tối sầm.

Sắc mặt Vương Khôn lập tức tái nhợt.

“Sanh Sanh, ý muội là… sáng nay sau khi ta và đại sư huynh rời đi, Vương Khôn lại dẫn người đến bắt nạt sư đệ Bỉnh Văn nữa đúng không?”

Tề Huyên hơi cúi người xuống, gương mặt băng giá xưa nay hiếm hoi hiện lên một tia nhu tình khi đối diện với thiếu nữ.

“Vâng!”

Tiểu thỏ yêu gật đầu như gà mổ thóc.

Nàng ôm chặt bó cà rốt trong tay, cái đầu nhỏ nhắn thoải mái tựa vào ngực Tề Huyên. Má hồng mềm mịn cọ vào củ cà rốt lớn, vẻ mặt vừa hồn nhiên vừa đáng yêu. Làn tóc xoăn hồng rủ xuống, càng tôn thêm làn da trắng nõn như tuyết.

Vương Khôn nghe thấy lời khẳng định chắc nịch của Tô Ngọc Sanh thì toàn thân run lên: “Sư muội Ngọc Sanh, ta chỉ đang đùa với sư đệ Bỉnh Văn thôi mà. Chắc chắn là muội nhìn nhầm rồi…”

Tô Ngọc Sanh lập tức nổi giận, nàng chưa từng bị người ta vu oan như vậy bao giờ!

Nàng thò đầu ra khỏi lòng Tề Huyên, nhíu mày, giọng đầy bực bội mắng: “Ngươi nói bậy! Ta đâu có nhìn nhầm! Ta có mù đâu! Nếu ngươi còn ăn nói lung tung, cẩn thận lại có yêu quái tìm đến ngươi đó!”

Dáng vẻ hung dữ non nớt kia lại chỉ khiến người ta cảm thấy vừa đáng yêu lại vừa mềm mại, không hề có sức sát thương.

Nàng vẫn luôn để tâm theo dõi trạng thái của Thẩm Bỉnh Văn.

Thiếu niên nép mình trong góc tối, dù bị vu oan cũng chẳng có lấy một lời thanh minh, giống hệt dáng vẻ hôm bị Vương Khôn đẩy xuống miệng yêu thú Phi Di.

Ánh nến chập chờn như không chiếu nổi đến thân ảnh hắn, tựa hồ cả thế giới của hắn chưa từng có ánh sáng, chỉ có thể âm thầm chịu đựng trong bóng tối mục rữa và hôi thối.

Tim tiểu thỏ yêu bất giác siết lại.

Nàng vốn sống vô ưu vô lo trong Thung lũng Hoa Hồng, chưa từng vướng bận chuyện thế gian, cũng không hiểu nhân gian rối ren ra sao. Nhưng vào giây khắc ấy, nàng chợt hiểu một người như Thẩm Ma Đầu, có lẽ đã chịu quá nhiều đau khổ.

Đêm đó hắn hành động quá khích, có lẽ là vì tưởng rằng nàng muốn ám hại mình. Nghĩ thông suốt điều này, lòng thiếu nữ cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Dù sao nàng cũng là người dễ quên, chẳng bao giờ để bụng chuyện cũ đâu!

Huống hồ… trong bụng nàng bây giờ còn đang mang tiểu bảo bảo của Ma Đầu đấy.

Một bên, Vương Khôn vội vàng ngậm miệng lại, sợ bị cái miệng “quạ đen” của Tô Ngọc Sanh nói trúng lần nữa. Chuyện đau đớn như hôm nay, gã tuyệt đối không muốn nếm trải thêm lần thứ hai.