Cốc Lương Trạch Minh nghe vậy, ánh mắt càng lại càng lạnh lẽo:
“Mới nói ngươi có vài câu, vậy mà giờ nhìn thấy kẻ khác lại hớn hở thế sao? Có cần trẫm hạ chỉ để hắn nuôi ngươi luôn không?”
Hắn thong thả nói thêm:
“Chỉ là Tông Chính đại nhân trước nay tin đạo, cả đời ăn chay, nếu ngươi sang đó e là chỉ có lá, có rau để mà ăn thôi.”
Tân Di dạo này được chăm sóc tận tình, nào là sữa dê nóng, thịt heo thịt dê cá nghiền nhuyễn chất đầy trong chén, mà cái bát còn nạm sáu viên ngọc to sáng lấp lánh, xanh có, lục có, giống hệt mắt cậu đẹp vô cùng!
Tân Di nghe thấy câu này: ?
Cậu vung móng và vô tình tát một cái trúng ngay má Cốc Lương Trạch Minh.
Cậu đâu có nói cái đó, không hiểu tiếng mèo hả, đúng là đồ ngốc mà!
Trong xe chỉ có hai người, sau cái vung tay ấy, cả xe ngựa liền trở nên tĩnh lặng.
Từ Dư ở buồng trong run bần bật, vốn nghĩ bệ hạ cưng chiều con mèo này lắm, xen ngang cũng chẳng sao, nhưng vừa rồi ông tận mắt thấy con mèo hành động hỗn xược của nó.
Từ Dư quỳ rạp xuống, trán dán đất, im lặng chờ đợi cơn thịnh nộ của hoàng đế.
Cốc Lương Trạch Minh im lặng một lúc, sau đó mới hoie nghiêng đầu, đưa tay lên má. Chưa kịp chạm vào đã nghe phía trước vang lên tiếng “xì xì”.
Động tác trên tay hắn hơi khựng lại.
Hệ thống: [Cậu làm gì đó, có xước đâu.]
Tân Di: “Nhưng đỏ rồi kìa, nhìn đau lắm.”
Hệ thống vội trấn an: [Không sao! Tôi đã bật buff Kim Cang Bất Hoại cho cậu rồi, hắn có kéo xuống băm thành thịt vụn cũng vô ích thôi.]
Tân Di: “Ồ.” Rồi lại len lén nhìn, thấy trên gương mặt đẹp trai kia xuất hiện một vết ửng đỏ rất mờ, đúng hình móng của cậu.
Cậu lại “xì” thêm tiếng nữa.
Âm thanh đó rất sinh động, mỗi lầnc Cố Lương Trạch Minh hơi động là cậu lại “xì” một cái. Hắn cúi đầu, ánh mắt chạm ngay với đôi mắt đang lo lắng kia.
Rõ ràng là con mèo biết mình sai, mắt tròn xoe không rời khỏi hắn.
Cốc Lương Trạch Minh nghe thấy giọng điệu kia như có chút lo lắng:
“Tuy là không rách da, nhưng liệu ngài ấy có định vu oan cho tôi không?”
Vu oan?
Ngón tay của Cốc Lương Trạch Minh khựng lại, con mèo này không biết sao lại nói tiếng người nữa rồi.
Hắn thản nhiên thu tay lại, nhìn con mèo trước mặt hai chân trước không tự giác mà dẫm lên nhau, trông có vẻ chột dạ nhưng bản thân lại không ý thức được.
Nó tiếp tục lẩm bẩm: “Tôi không chịu ăn rau đâu.”
Sắc mặt Cốc Lương Trạch Minh không biết từ khi nào đã dịu đi đôi chút:
“Gan to bằng trời.”
Vừa mới còn giơ móng hung hăng, giờ Tân Di đã ngoan ngoãn vô tội ngồi tại chỗ, cái đuôi dài phía sau đung đưa, kêu một tiếng: “Đừng đánh mông mèo nha.”
Cậu nhỏ giọng bổ sung: “Ngài vừa mới đánh rồi, kêu "bộp bộp" luôn, mèo cũng chỉ nhẹ nhàng vỗ mặt ngài một cái, cũng kêu "bộp bộp" thôi.”
Từ Dụ đang ngồi dưới đất, tim thấp thỏm lo sợ, lại chỉ nghe thấy một tiếng cười rất nhẹ.
Ông hơi hoang mang ngẩng đầu, thấy mặt đất trước mặt phủ đầy lông thỏ, rồi lại thấy thần sắc bệ hạ đã dịu đi, mặc dù vừa bị mèo vỗ một cái nhưng rõ ràng còn vui vẻ hơn so với khi nghe đám tông thân đại thần nói chuyện.
Từ Dư vội vàng đứng dậy, nghe Hoàng Thượng nói với mình.
Ông ngẩng đầu, thấy gương mặt ngày thường uy nghi của Hoàng đế lúc này có một vết hồng nhạt bằng đầu ngón tay, rồi biến mất ngay trước mắt mình.
“Còn đứng ngây ra làm gì? Mang chậu nước lại đây.”
Từ Dư lập tức đi lấy thuốc mỡ và nước.
Thấy Cốc Lương Trạch Minh không có ý truy cứu, Tân Di liền càu nhàu nhìn Từ Dụ: "đồ ngốc!" rõ ràng cậu đã rút móng lại khi ra tay rồi.
Cậu vừa nói vừa liếʍ đệm thịt của mình, rồi lại ngửi ngửi.
Măng cụt vừa thơm vừa hồng, Cốc Lương Trạch Minh ơi ngài có phúc lắm mới có được đó!
“Đúng là không tim không phổi” Cốc Lương Trạch Minh nhẹ giọng quở trách “Nếu còn lần sau, trẫm sẽ bảo người chặt hai cái chân của ngươi đem làm món như chân gấu.”
Tân Di giả vờ không nghe thấy, chân của cậu so với móng gấu còn thơm hơn nhiều, ăn thì tiếc lắm đó.
Cậu cúi đầu mải miết liếʍ chân, hoàn toàn không nhận ra sắc mặt vốn dịu đi của Cốc Lương Trạch Minh sau khi nhìn thấy động tác đó lại trở nên có chút kỳ lạ.
Một lát sau, vẻ mặt Cốc Lương Trạch Minh hơi nghiêm trọng, quay đầu nói với Từ Dư vừa vén rèm xe ngựa lên.
“Bưng hai chậu lại đây, đem chân của nó rửa kỹ đi.”
Tân Di: ?