Tân Di giãy giụa dữ dội, cái đầu nhỏ dưới tay Cốc Lương Trạch Minh gần như lắc thành cái chong chóng.
Ai mà lại đi nổi giận với một con mèo nhỏ.
Vậy mà có đó!
Cốc Lương Trạch Minh hơi dùng sức, ép con mèo nhỏ ngoan ngoãn nằm sấp trên đùi mình, rồi hơi vỗ vào chân sau nó:
“Hành vi vô lễ, không có phép tắc gì.”
“Trẫm chẳng phải đã từng nhắc ngươi phải cẩn thận một chút, không thể hành xử kiểu này sao?”
Tân Di: ?Tôi?
Cậu nghe không hiểu lắm, đôi mắt uyên ương ngơ ngác đối diện với cặp mắt đen tuyền của Cốc Lương Trạch Minh một lúc, rồi vội lấy đuôi che mông.
Cốc Lương Trạch Minh vô thức nới lỏng tay, ai ngờ mèo con dưới tay lại như nắm được nhược điểm, liền kêu “meo meo” liên tục với hắn.
Một bộ dáng trông rất hung dữ, chỉ tiếc rằng là mèo con cỡ bàn tay, ngay cả tiếng gừ cũng mềm mại non nớt, vừa kêu vừa ra sức dậm móng xuống đùi hắn.
Tân Di: “Tôi còn chưa làm chuyện xấu gì meo, tại sao lại đánh tôi!”
Hiển nhiên cậu không hiểu Cốc Lương Trạch Minh nói gì. Cốc Lương Trạch Minh nhìn cậu một lát, rồi ác ý vỗ thêm cái nữa.
Tân Di tức giận.
Ghét ghét ghét! Loài người thật đáng ghét!
Cốc Lương Trạch Minh mặc kệ nó dùng chân sau đá loạn, dù y phục đã bị đá xộc xệch, gương mặt hắn vẫn thản nhiên:
“Không biết rút kinh nghiệm. Ngày sau nếu ngươi mang cái tính khí này làm việc trái lễ pháp, trẫm sẽ trừng phạt ngươi thế nào đây?”
Tân Di vừa đạp vừa kêu:
“Không phải! Nói rồi mà! Đánh mông gì chứ! Sao ngài còn đánh! Còn nói mấy lời mèo nghe không hiểu nữa!”
Hai chân mèo liên tục đạp hắn, hệ thống không chịu nổi, đành ghé chạy qua dịch lại là vừa rồi cậu ở trước mặt đám quan lại quá phóng túng, không ra thể thống gì, nên mới bị vỗ mông.
Tân Di lập tức giãy giụa dữ dội hơn.
Sao lại có chuyện dạy dỗ bé con mèo xinh đẹp? Thật vô lý.
Mà cái này cũng không cho làm, rồi sao mèo mèo làm yêu phi được.
Cốc Lương Trạch Minh hoàn toàn không biết hệ thống đã trắng trợn xuyên tạc lời hắn, thấy con mèo vẫn chưa nguôi giận, bèn bảo Từ Dư mang thêm vài lớp thảm dày trải kín xe ngựa, để nếu con mèo này có ngã thì cũng ngã xuống êm ái.
Thái giám, cung nữ ra ra vào vào, Tân Di không để ý nhưng mấy vị tông thất vừa mới xuống xe lại thấy hết.
Nhìn đám cung nữ ôm từng tấm thảm lông dày, nối đuôi nhau bưng vào trong xe, ai nấy đều kinh ngạc.
Hoàng thượng của họ xưa nay nổi tiếng tiết kiệm, không ham du͙© vọиɠ trần tục. Vậy mà giờ con mèo này lại được nuông chiều đến mức này?!
Tông Chính vì xuống xe quá gấp nên suýt nữa ngã khỏi xe ngựa, may mà có thị vệ bên cạnh đưa tay đỡ kịp mới đứng vững được.
Ông cùng mấy đồng liêu đi về phía xe của mình.
Họ nhỏ giọng bàn bạc:
“Ý của bệ hạ đã quyết, việc của Tằng vương e là không thể xoay chuyển.”
“Con mèo của Bình vương có lai lịch gì vậy? Bệ hạ lại thiên vị đến nỗi đắm chìm vào vật nuôi, đây không phải là chuyện tốt.”
“Bệ hạ hiện nay còn trẻ khỏe, làm sao nghe lọt mấy ông già chúng ta nói…”
Tiếng người dần dần xa đi.
Tân Di sức không lớn bằng, giãy mãi vẫn không thoát khỏi bàn tay to đang đè trên đầu, bèn xấu xa giơ móng lên định cào nát áo bào của Cốc Lương Trạch Minh.
Kết quả móng vừa mới giơ ra, đã nghe thấy giọng hắn:
“Định làm gì? Ngứa mông sao?”
Tân Di “soạt” một cái rụt móng lại, tỏ vẻ rất kgoong hài lòng, rõ ràng còn chưa kịp cào mà.
Cậu liếc nhìn bảng [Giá trị Yêu phi] tăng thêm 3 điểm, chê mấy lão già kia thân thể quá yếu, lần sau nhất định phải tìm thanh niên trẻ khoẻ để cộng điểm.
Con mèo này rõ ràng đang phân tâm, thậm chí còn trừng mắt nhìn chằm chằm ra ngoài xe, không biết đang ấp ủ ý xấu gì hay đang nghĩ cách bỏ chạy sau khi bị dạy dỗ.
Cốc Lương Trạch Minh thấy cảnh đó, ánh mắt càng thêm tối sầm lại. Hắn ra hiệu buông rèm xuống, rồi bóp gáy mèo, bắt nó quay đầu nhìn mình:
“Làm sao? Bị trách mắng xong liền phớt lờ người ta, trẫm lại không được phép dạy ngươi chắc?”
Lưng Tân Di lập tức lạnh buốt, kỳ lạ ghê, sao tay hắn lại lạnh vậy ta!
Cậu lập tức quay đầu kêu meo meo phản kháng: "Không cho chạm, không cho chạm."