Chương 41

Tất nhiên Tân Di không thể ngủ chung giường với Cốc Lương Trạch Minh, cậu rất không vui, nhưng khi nhìn thấy cái tủ gỗ đỏ cao nhất trong nội điện thì lại đổi ý.

Cậu nhẹ nhàng nhảy hai ba bước đã lên đến nốc tủ, rồi vươn đệm thịt về phía con người đang ôm ổ của mình mà xoay vòng vòng bên dưới, vỗ “bốp bốp” xuống chỗ mình nàm.

Cốc Lương Trạch Minh nói: “Xuống đây.”

Tân Di đi đi lại lại hai vòng trên nốc tủ chật hẹp: “Meo!”

Không xuống!

Vài cung nữ nhìn hoàng đế ngửa đầu nhìn mèo, run rẩy mà quỳ xuống.

Hoàng đế sinh ra là bậc thiên chi kiêu tử, nào từng phải ngẩng đầu nhìn ai? Huống hồ là một con súc sinh.

Tân Di trên tủ rất hài lòng mà nhìn một vòng, nơi này không chỉ cao nhất, mà còn có thể dễ dàng quan sát con người!

Cậu sốt ruột kêu “meo meo” với mấy kẻ bên dưới vẫn chưa động đậy.

Con Người! Mèo thích chỗ này!

Từ Dư khó xử đi vòng quanh cái tủ gỗ mấy vòng, Cốc Lương Trạch Minh ngồi xem một lúc, Tân Di nhận ra chỉ cần hắn quyết định, lập tức thò nửa cái đầu lông ra từ nốc tủ, nhìn trái nhìn phải, rồi kêu “meo” với Cốc Lương Trạch Minh.

Cốc Lương Trạch Minh và Tân Di đối mắt nhau một lát.

Thôi, ở bên ngoài đã lâu như vậy, không biết đã nhiêu khổ bao nhiêu nữa.

“Đặt lên đi.”

Từ Dư ngẩn ra, vội ra lệnh cung nữ làm theo, khó khăn lắm mới đưa được ổ mèo đặt lên trên.

Tân Di ở trên nốc thò mong chờ vẫy đuôi, đợi ổ mèo đưa lên thì “meo” một tiếng nhào tới.

Cậu đã ngủ ở ổ cỏ mấy ngày liền, vừa ẩm vừa xơ cứng, từ lâu đã nhớ nhung cái ổ này rồi.

Cốc Lương Trạch Minh bảo người làm theo ý cậu, đặt ổ mèo trên cao nhất, rồi kéo màn quanh long sàng xuống, che khuất tầm nhìn xung quanh.

Tân Di đã nằm vào ổ, đôi mắt trong bóng tối lấp lánh: ?

Cậu không hài lòng, nhảy xuống từ bên trên, rồi mài móng một lúc ở góc tủ.

Vừa mài vừa quan sát động tĩnh trên giường, thấy Cốc Lương Trạch Minh dường như đã ngủ say, không có phản ứng, cậu mới lén lút áp sát long sàng.

Mèo trắng bước đi nhẹ nhàng, rõ ràng không phát ra tiếng động nào, vậy mà còn cách giường cao vài bước, liền nghe thấy người trên giường cất giọng.

“Không được lên đây.”

Tân Di:!

Cậu kinh ngạc dừng bước, ai nói là mèo muốn trèo lên đâu, dựa vào cái gì mà người có thể ngủ mà mèo lại không thể ngủ.

Cạu giả vờ đi mấy bước bên cạnh như đang tiện đường đi ngang qua, sau đó lại ngoan cố vòng vòng quanh long sàng.

Cậu cũng không hẳn là muốn ngủ, chỉ là vừa lúc ở thư phòng đã ngủ một giấc thật say, đến tối lại hơi tỉnh táo thái quá.

Cốc Lương Trạch Minh nằm ở trên long sàng nói: “Huyền Nhất.”

Tân Di lập tức đứng yên, vô tội giẫm giẫm chân tại chỗ.

Cậu chỉ là ra ngoài đi dạo vài vòng thôi, sao lại phải gọi cái kẻ xấu xa chuyên thích xách gáy cậu vậy chứ?

Cậu nằm yên tại chỗ, không động đậy, đợi đến khi đèn ngoài điện tối dần, hơi thở của người trên giường cũng dần ổn định, cậu mới lại nhích thêm vài bước.

Trong điện yên tĩnh không tiếng động, Tân Di lén lút đi đến mép long sàng.

Tai cậu động đậy, nghe thấy trên xà nhà có chút động tĩnh, chắc là người của Huyền Kính Vệ đang chuẩn bị bắt mình.

Tân Di lập tức bước nhanh hơn, ngay khi sắp leo được lên mép giường thì người nằm trên giường lại đột ngột mở miệng.

“Lại ồn cái gì?”

Tiếng động trên xà nhà lập tức im bặt, Tân Di bên giường liền nghiêng đầu.

Sao còn chưa ngủ.

Kỳ lạ, rốt cuộc là tôi là mèo hay ngài là mèo đây.

Bị phát hiện rồi, Tân Di dứt khoát không thèm giấu giếm nữa, lộp cộp bước chân đi thẳng lên long sàng.

Thống lĩnh Huyền Kính Vệ trên xà nhà bồn chồn đổi tư thế, Cốc Lương Trạch Minh bên trong màn khẽ nhấc tay vén màn lên, thấy vậy cậu mới chịu đứng lại.

Tân Di là một bé mèo con rất biết lợi dụng, vừa thấy Cốc Lương Trạch Minh vén màn cho mình, lập tức chui đầu vào vì sợ hắn lại thả xuống.

Một bên màn bị một cái đầu trắng đội lên, Tân Di dùng râu trắng chạm thử khắp nơi, mềm mềm trơn trơn, như tìm được một chỗ thoải mái, đầu liền gác xuống, nhìn chằm chằm hắn.

Bị đôi mắt chim uyên ương lấp lánh ánh nến ngoài điện chiếu vào nhìn như vậy, nếu đặt vào thoại bản thì hẳn là một màn yêu quái mê hoặc lòng người.

Nhưng Cốc Lương Trạch Minh đối diện với Tân Di trong chốc lát, chỉ lạnh lùng đưa tay gảy đầu mèo.

Đầu mèo theo động tác của hắn mà lệch sang một bên. Cốc Lương Trạch Minh nói với cậu: “Mới yên tĩnh được nửa canh giờ.”

Tân Di khó chịu nhìn hắn.

Tôi là yêu quái, còn ngài là yêu quái đồng hồ cát hay gì?

Cốc Lương Trạch Minh cùng con mèo này yên lặng đối diện một lúc, con yêu quái này dường như cũng không có ý định lên hút tinh khí, đôi chân ngắn cũn không thấy mỏi mà cứ bám ở mép giường, nhất định phải nhìn hắn.

Đúng là con mèo con chân ngắn.

Một người một mèo giằng co, Cốc Lương Trạch Minh nhìn con mèo yêu đang ngứa ngáy muốn nhảy lên long sàng, lạnh lùng nói:

“Nếu ngủ không được thì bảo Từ Dư đưa ngươi ra ngoài.”

Tân Di bị lời lạnh lùng ấy dọa sợ, cứng đờ giơ móng giữa không trung thật lâu, cuối cùng không cam lòng dậm một cái lên long sàng, rồi tự mình nhảy lạch bạch về phía cửa, bắt đầu cào cửa tìm Từ Dư.

Sáng hôm sau, Cốc Lương Trạch Minh thức dậy, cung nữ bên ngoài tiến vào hầu hạ thay y phục.

Từ Dư tối qua bị Tân Di quấy rầy nửa đêm, lúc này mắt còn thâm quầng, đang hầu hạ Cốc Lương Trạch Minh rửa mặt thay y phục.

Từ Dư hầu hạ bên cạnh hoàng đế nhiều năm, bình thường không cần trực đêm, hôm qua hiếm khi phải trực một lần lại gặp ngay Tân Di, giờ đây trông chẳng khác nào bị con mèo ngược đãi cả một đêm.

Còn Tân Di thì vẫn đang nằm trong ổ, bị cung nữ bế cả ổ lên, vô tình nhìn thấy liền ngồi bật dậy kinh hãi.

Rõ ràng chỉ có mèo mới đi ăn vạ với người, sao tên này tối qua còn vui vẻ chơi với mình đến nửa đêm, sáng nay mở mắt ra đã bắt đầu ăn vạ mèo rồi chứ!

Huyền Kính Vệ đã chuẩn bị xe ngựa, Cốc Lương Trạch Minh rời cung thì trực tiếp lên xe.

Tân Di đương nhiên cũng bị Từ Dư bế lên xe ngựa.

Trong xe rất rộng, còn chia thành khoang trong ngoài, Tân Di bị đặt vào khoang trong thì không chịu yên, liền bò ra ngoài, muốn đánh dấu lãnh địa một vòng.

Bị Từ Dư bế về ổ, cậu lại không cam tâm mà tiếp tục chui ra.

Từ Du hạ thấp giọng, nghĩ đến bộ dáng thường ngày bệ hạ nói chuyện với con mèo này, ông cũng bất giác học theo:

“Tổ tông ơi, bệ hạ hôm qua nghỉ muộn, lát nữa Lăng Trung và Lễ bộ Thượng thư sẽ cầu kiến bệ hạ, ngài yên tĩnh chút đi.”

Ông biết con mèo này đúng là có phần linh tính, hiểu tiếng người đôi phần, vốn mong tổ tông nghe xong thì thôi không quậy nữa. Ai ngờ vừa nghe xong, con mèo khựng lại, đôi mắt đẹp long lanh sáng rực, bước chân lại càng nhanh.

Từ Dư ngỡ là mình nhìn nhầm, lại nhỏ giọng đổi cách nói:

“Bệ hạ bận lắm, mấy vị đại thần trong triều đều phải có mặt, nô tài bồi ngài chơi nhé.”

Ngay giây sau, cánh tay ông bị đạp một cái, con mèo với thân thủ linh hoạt bất thường phóng vèo ra ngoài, oai phong rơi xuống đất.

Đôi mắt trông cực kỳ thần bí trong bóng tối, lúc này lại sáng rực như phát sáng.

Con Người! Rất nhiều người!

Mèo phải tăng điểm [Yêu Phi]! Điểm [Yêu Phi] của mèo sắp bùng nổ rồi!