Chương 40

Huyền Kính vệ cúi đầu bẩm báo lộ trình hồi kinh, cùng những sắp xếp nhân sự dọc đường.

Những việc ấy đã được bàn bạc qua nhiều tầng, dâng đến Hoàng đế chỉ là để xem hắn quyết thế nào.

Tân Di không thấy hứng thú, nghe chán đến mức suýt ngủ gà gật dưới tay Cốc Lương Trạch Minh, mãi cho đến khi nghe vài cái tên quen quen mới tỉnh hẳn.

“Là biểu đệ của Cố đại nhân, tuy cách xa năm đời nhưng là đích tử trong tộc, sang năm ứng thí, có lẽ muốn mượn cơ hội này để gây ấn tượng tốt trước mặt bệ hạ.”

Hoàng đế bận trăm công nghìn việc, e là chẳng nhớ rõ người này. Nhưng thống lĩnh Huyền Kính vệ lại biết rõ tiểu công tử họ Cố tìm trăm phương nghìn kế để lọt vào mắt Hoàng đế. Nếu không phải những việc làm của cậu ta chưa vượt quá giới hạn, không thì bọn họ đã sớm bắt về trấn phủ ty.

“Bệ hạ có cần…?”

“Không cần.” Cốc Lương Trạch Minh thản nhiên “Nếu Cố Cẩn Bách không xử lý ổn thỏa, thì hắn cũng không cần làm quan nữa.”

Tân Di nghiêng đầu, có phải chính là người họ Cố mà lần trước cậu nghe thấy?

Cậu rướn người định nghe rõ hơn, suýt nữa thì bị câu nói tiếp theo của Huyền Kính vệ dọa cho hồn phi phách tán.

“Thần từng bám theo thiếu niên đó một đoạn, cậu ta bỏ thuốc nhuận tràng trong quán trà, khiến Cố Phi và những người đi cùng về nhà nôn mửa tiêu chảy. Cố phụ biết chuyện thì giận dữ, đánh đập đám hạ nhân đi theo, còn báo quan bắt chủ quán trà kia.”

Tân Di: ?!

Huyền Kính vệ: “Thiếu niên đó chúng thần cũng cho người bám theo, nhưng vừa rẽ vào một góc thì đã biến mất.

Chúng thần điều tra rồi, người này không phải con cái bất kỳ quan viên nào. Lần trước thần thấy hắn đối diện với máu me đầy đất mà không chút sợ hãi, e rằng không phải phàm nhân.”

Tân - là yêu quái - Di: “…”

Khinh công của Huyền Kính Vệ đều được rèn luyện từ nhỏ, có thể thoát khỏi sự truy bám của họ, người như thế chắc chắn không đơn giản. Thiếu niên kia nhất định có bí mật.

Cốc Lương Trạch Minh hơi nhíu mày.

Tân Di hoảng hốt đến mức bốn chân như đạp loạn trong không khí, nhưng rõ ràng dù Hoàng đế liếc mắt nhìn nó, cũng không nhận ra con mèo nhỏ đang nôn nóng vì lén nghe chuyện.

Huyền Kính Vệ lại tiếp tục báo cáo thêm vài vị quan gần đây có động tĩnh khác thường. Tân Di phát hiện Cốc Lương Trạch Minh hình như rất thích nghe cậu chuyện riêng của người ta, hiếm thấy đến mức nó ngạc nhiên nhìn hắn mấy cái.

Con mèo đạp nhẹ lên mặt bàn, từng bước đến gần hắn, rồi đưa móng cào nhẹ mặt bàn, ý là muốn ôm.

Bộ lông trên người nó vẫn còn hơi ẩm, nhưng Cốc Lương Trạch Minh không ôm ngay. Hắn chỉ cúi mắt nhìn nó rồi nói:

“Muốn ôm? Vậy cho trẫm xem chân của ngươi trước.”

Tân Di hiểu rõ loài người có mấy thói quen kỳ quặc, muốn trao đổi cũng không sao.

Cậu hào phóng duỗi giò ra, bàn chân trắng mềm phủ đầy lông tơ, cục thịt hồng nhạt nổi bật giữa lớp lông mịn, thậm chí còn cố ý xòe ra cho hắn nhìn.

Màu hồng đó nha!

Cậu còn nhấn mạnh, lắc lắc mấy cái.

Ai ngờ Cốc Lương Trạch Minh chỉ liếc qua rồi rời mắt, vẫy tay cho Huyền Kính Vệ lui ra, lại gọi một tiếng:

“Vừa rồi có phải dẫm ra ngoài hành lang không? Lát nữa bảo Từ Dư lau lại cho sạch.”

Tân Di: “???”

Từ Dư bưng lò sưởi tay đến, nghe vậy liền giao cho cung nữ bên cạnh, rồi quay người định đi lấy khăn.

Tân Di cuống quýt kêu loạn: “Meo meo meo meo meo!!”

“Tôi không cho ngài xem nữa! Ngài là một con người đáng ghét!”

Từ nhỏ đến lớn, Cốc Lương Trạch Minh chưa từng bị ai mắng là “đáng ghét”.

Hắn thông minh từ lúc nhỏ, lại được hoàng tổ phụ yêu chiều hết mực. Chỉ có người cha ruột không quan tâm tới hắn, nhưng cũng chưa từng dùng câu từ ấy.

Cốc Lương Trạch Minh đưa tay định chọc vào móng mèo, ai ngờ nó lập tức rụt lại.

Tân Di ôm chặt móng vào ngực, tiếp tục kêu “meo meo”.

“Gào to như thế là đang mắng trẫm sao?”

Mèo nhỏ liếc hắn, thừa dịp hắn nghe không hiểu nên càng to tiếng hơn:

“Đúng vậy đó, đồ đáng ghét!”

Cốc Lương Trạch Minh nhìn nó một cái, đưa tay đặt gần lò hương, kéo mèo lại gần đó.

Tân Di hoảng hồn, cứ ngỡ hắn định nướng cháy cái đuôi mình, vội vàng nhảy tránh đi.

“Chạy cái gì?” Hắn thản nhiên hỏi.

Từ Dư đã quen với cái sự bản tính giống con người đến khó tin của con mèo này. Biết tiểu tổ tông không thích nước, ông chỉ bưng khăn ấm vắt khô, kiên nhẫn lau từng miếng thịt hồng trên móng mèo, đến cả khe nhỏ cũng không bỏ sót.

Bàn chân trắng nõn như nụ hoa hé mở, khi bị giữ lại thì vô thức lộ ra móng nhỏ trắng ngà, sắc bén nhưng vẫn còn là móng mèo con, ngoài việc cào rách vải thì chẳng làm được gì.

Chiếc khăn trắng tinh khiết sau khi lau xong, đúng thật là loang lổ vài vệt đen thui.

Tân Di: “…”

Cậu đảo mắt, đối diện với ánh nhìn chăm chú đầy chờ mong phản ứng từ Cốc Lương Trạch Minh, liền hiên ngang rụt giò lại.

“Meo meo meo.”

“Không phải măng cụt bẩn. Là khăn bẩn thôi.”