Hoàng đế chỉ bế Tân Di một đoạn ngắn, đến khi bước vào trong kiệu thì liền thả mèo xuống.
Hệ thống không dám tin Tân Di lại hoàn thành nhiệm vụ dễ dàng như thế, nó bay vòng quanh cậu hai vòng rồi vọt ra ngoài kiệu, thấy ở cuối đoàn có một vị sử quan, ngẩng đầu nhung về phía bên này, sau đó cúi xuống cắm cúi ghi chép, đến mức liếʍ mực làm cả miệng đen thui.
[Mẹ ơi] hệ thống lẩm bẩm [như vậy mà cũng xong rồi hả trời?]
“…”
Trong kiệu, Tân Di ngồi phệt xuống, hai chân dạng ra nghỉ ngơi một lúc. Đợi kiệu lắc lư chuyển động, cậu lại đứng dậy, loạng choạng đi quanh như đang thị sát lãnh địa.
Cốc Lương Trạch Minh bị bộ dáng “thân tàn nhưng ý chí kiên cường” này chọc cười nhẹ một tiếng. Ngoài kia Từ Dư nghe thấy động tĩnh, lập tức càng coi trọng con mèo trong kiệu thêm vài phần.
Đến lúc xuống kiệu, Tân Di còn nghĩ mình phải tự nhảy xuống, ai ngờ Cốc Lương Trạch Minh, cái người thường ngày chạm vào cậu thôi cũng phải rửa tay, không hiểu sao lần này lại chủ động ôm mèo vào lòng, rồi mới vén màn phía trước.
Quá to gan! Hắn nhận ra mình rồi sao, hay chỉ là đối xử với một con mèo hoang mà tốt đến vậy?
Tân Di giận dữ giẫm móng lên tay hắn.
Cốc Lương Trạch Minh cúi đầu nhìn con mèo hay làm nũng này, nói nhỏ:
“Làm loạn gì thế?”
Tân Di ngẩng đầu nhìn hắn, khó chịu vươn móng cào lớp y phục ngoài.
Cốc Lương Trạch Minh đưa tay chặn đầu mèo lại:
“Ở bên ngoài mới mấy hôm mà tính tình thành ra hoang dã rồi sao?”
Tân Di bị đẩy ngửa đầu ra sau, nghe vậy thì nghi ngờ nhìn hắn.
Hắn thật sự nhận ra mình sao? Không phải con người đều là mù mèo à?
Vào đại điện, có người tiến lên muốn thay y phục cho Cốc Lương Trạch Minh. Hắn giao Tân Di cho thái giám bên cạnh, còn mình đi vào nội điện, từ trong ra ngoài thay hết bộ miện phục đã dính ướt.
Từ Dư đứng cạnh đỡ lấy, lớp y phục nặng nề rơi xuống cánh tay. Ông ấy cúi đầu nhìn thấy vạt áo của bệ hạ còn lưu lại vết chỉ vàng bị móng mèo móc ra, hoa văn tinh xảo lộng lẫy nay đã bị phá hoại loang lổ.
Từ Dư giật giật mí mắt, thầm hít mạnh một hơi, rồi đem áo giao lại cho thái giám khác.
Lúc này hệ thống đã quay lại. Nó bay đến bên vị sử quan, nhìn ông ta ghi chép từng chữ một để chỉnh lại kịch bản, lúc ấy mới yên tâm quay về.
Tân Di meo meo thúc giục:
“Thưởng, thưởng đâu!”
Hệ thống hào hứng thông báo: [Sau này thời gian buff có thể kéo dài nửa tiếng, giá trị “yêu phi” đã đạt mức 30%, càng nhiều buff khác đã được mở khóa.]
Tân Di: “?”
Cậu lập tức mất hứng:
“Thưởng gì toàn chuyện đi làm vậy hả, hệ thống mấy ngươi không có thanh súp thưởng cho mèo ăn à?”
Hệ thống nghẹn họng: [Trong cửa hàng đúng là không có cái đó, nhưng có buff Vạn nhân mê, buff Vô thương, cùng nhiều loại khác nữa, cạu có thể xem thử.]
Tân Di không thèm quan tâm, chỉ hỏi lại:
“Không có buff cá cho mèo ăn vô hạn sao?”
Hệ thống: […]
Cậu ta chưa từng ký kết với sinh vật phi nhân loại nào, vội vàng liên hệ cấp trên, thương lượng một hồi mới nói với Tân Di rằng có thể thưởng cho ba thanh súp thưởng.
Tân Di duỗi móng vuốt: “Năm thanh!”
Hệ thống: [Đây là thông báo, không phải đàm phán.]
“Nhưng mà” đôi tai của Tân Di cụp xuống, kiên quyết giơ cái móng vuốt trắng mịn lên “móng của tôi là năm cái! Không có ba cái, cũng không có hai cái!”
Hệ thống nhìn măng cụt hồng hồng mềm mại đang giơ lơ lửng trên không, không nhịn được mà bay lại cọ vài cái, sau đó lại hoa mắt chóng mặt đi tìm cấp trên để đàm phán.
Lúc này Tân Di mới hài lòng gật đầu.
Cậu nằm trong lòng cung nhân hồi lâu, đem móng đếm đi đếm lại mười lần, chưa đợi được hệ thống quay lại, lại đợi được Cốc Lương Trạch Minh từ nội điện chậm rãi bước ra.
Giờ là đầu thu, trong đại điện có hai lò hương sưởi, hương ấm khiến cả đại điện ấm áp đến mức làm mèo buồn ngủ lim dim.
Tân Di không hiểu rõ đồ trên người Cốc Lương Trạch Minh khác biệt chỗ nào, chỉ nhìn ra được tấm vải kia rất mỏng, dán sát vào người đến nỗi cả đường vân cơ thể cũng nhìn thấy rõ.
Đôi mắt Tân Di lập tức biến thành đồng tử dựng đứng.
Rất thích hợp để mèo cào!
Cốc Lương Trạch Minh không hay biết gì, ngồi xuống bên cửa sổ, tay áo rộng rủ sang một bên, dựa người xem vài bản tấu, rồi ra hiệu cho cung nữ bế mèo lại gần.
Con mèo trong lòng cung nữ thoải mái đến nỗi híp cả mắt, không chút cảm giác xa lạ nào mà nằm gọn trong cánh tay mềm mại của cung nữ, cái đuôi phía sau đong đưa theo nhịp vỗ về đều đặn, thậm chí trong cổ họng còn phát ra tiếng grừ grừ.
Cốc Lương Trạch Minh nhìn một lúc, sắc mặt trở nên lạnh lẽo, duỗi tay khẽ gẩy móng của Tân Di.