Tân Di chống cằm ngồi nghe bên cạnh, trước mặt chỉ có một cái chén trà sứt miệng, cũng là do ông chủ thấy cậu đáng yêu nên cho uống.
Cậu định đem ngọc bội của Bình vương đi cầm, kết quả lão chủ hiệu cầm đồ vừa nhìn liền định báo quan, làm cậu cậu hoảng hồn bỏ chạy.
Vì không ai dám đổi bạc cho cậu, Tân Di đành bán mấy hạt châu vàng và mảnh ngọc nhỏ trên ngọc bội cho một quầy chợ đen, rồi lại tiêu sạch vào thuốc xổ, thành ra trắng tay, hằng ngày chỉ có cá nhỏ và cỏ dại mà ăn.
Hệ thống vì chuyện này đã tự kiểm điểm rất lâu.
Ở bàn bên, một đám thue sinh đang vui vẻ trò chuyện về lễ tế ngày mai. Một thanh niên đội khăn cười nói:
“Dù không được vào, chỉ cần từ xa ngắm thánh thượng oai phong cũng đã là việc không hối tiếc trong đời.”
Mọi người xung quanh đều cười ầm:
“Huynh đây là muốn làm vị quan họ Cố thứ hai sao?”
Ai mà chẳng biết trong triều, Cố Cẩn Bách trẻ tuổi đã được thánh thượng coi trọng? Chỉ tiếc người đó không thân với gia tộc. Nếu lần này Cố Phi có thể lọt vào tam phẩm trong kỳ thi lần này, thì nhà họ Cố mới thật sự đứng vững.
Cố Phi ngượng ngùng cười.
Tân Di nghiêm túc nghĩ ngợi, lần trước treo mình trên người Bình vương, từ xa từng nhìn thấy vị Cố đại nhân kia, không có đẹp bằng Cốc Lương Trạch Minh.
Cậu rướn cổ nhìn vị “Cố huynh” mà bọn họ nhắc đến, lại nhận ra chính là tên biếи ŧɦái từng theo cậu vào ngõ nhỏ hôm trước.
“Vụt” một cái cậu rụt đầu về, lắc đầu nghĩ không thể làm vua, cũng không bằng Bình vương được.
Ngón tay thon dài của cậu ngứa ngáy gõ bàn:
“Giờ tôi có thể bỏ thuốc xổ vào cho bọn họ chưa?”
Hệ thống do dự: [Bây giờ hả, cậu định bỏ kiểu gì?]
Tân Di lập tức ngồi thẳng dậy:
“Chỉ cần tôi ngồi sang đó rồi bỏ thuốc là xong!”
Đó là kinh nghiệm cậu rút ra từ thời hiện đại, chỉ cần lại gần ngồi xuống, sẽ có người mời rượu, thậm chí còn lén bỏ bột lạ vào.
Mấy loại bột ấy đắng ngắt, khó uống. Cậu từng nếm thử một lần, sau mới biết đó là gì, liền thành thạo gọi báo cảnh sát.
Hệ thống vội nói: [...Không được đâu.]
Nó còn chưa nói dứt câu, Tân Di đã hùng hổ đứng lên, giẫm vào vạt áo hơi dài, băng băng sang ngồi xuống cạnh bàn họ.
Vài thư sinh quanh bàn vuông sững sờ, liếc nhìn nhau:
“Dám hỏi huynh đài là…?”
Tân Di nghe vậy liền ngồi xuống, rung chân trả lời:
“Tân Di, chúng ta không thể nhau cùng uống rượu sao?”
Thiếu niên ấy hoạt bát kiêu ngạo, chỉ cần một câu thôi, nơi chân mày đã toát ra khí chất cao quý mà nhà thường dân không thể nuôi nổi.
Mấy thư sinh kín đáo quan sát y phục cậu.
Thân hình thiếu niên cao gầy mảnh mai, eo nhỏ gần như chỉ một tay là ôm trọn. Đai lưng vắt xéo, vải áo là loại bọn họ chưa từng có cơ hội mặc, không phô trương mà lại toát lên nét phong lưu.
Có người nhận ra hoa văn vương tộc trên đai lưng, đồng tử hơi co lại. Đương kim thánh thượng nghiêm cẩn, không ưa kẻ cẩu thả, chẳng rõ vị quận vương nào mà được sủng ái đến vậy, ở ngay kinh thành cũng dám ăn mặc lôi thôi.
Một người chắp tay hướng một phía khác, mỉm cười:
“Các hạ hẳn rất được trưởng bối trong nhà thương yêu?”
Tân Di nghiêng đầu, khó hiểu nhìn họ.
Trưởng bối?
Tân Di không có trưởng bối, nếu nhất định phải nói thì không biết có thể tính người hầu hạ chuyện ăn uống kia hay không.
Tuy trước khi đi, Cốc Lương Trạch Minh xấu xa búng đầu cậu một cái, vừa nãy còn định kéo đi đánh, nhưng cũng đã để cậu gặm tay hắn rồi.
Có lẽ nên tính chứ?
Tân Di gật đầu một cái: “Đương nhiên là rất thích tôi rồi.”
Phản ứng của cậu mang theo mấy phần ngây ngô hồn nhiên, khiến trong lòng một người trong số họ ngứa ngáy.
Thiếu niên kia dung mạo phi phàm, thoạt nhìn còn tưởng là kẻ nào trong hậu viện trốn ra, nay nhìn kỹ e rằng cũng là hậu duệ phú quý của vương hầu.
Y có phần tiếc nuối. Người này không thể cùng đám nhỏ trong hậu viện của y làm bạn, nếu y phục trên người kia chỉ là trộm được thì hay biết mấy.
Bởi một đôi mắt thế này, hắn chỉ từng thấy trên một số nô ɭệ người Hồ.
Đang tiếc nuối thì mấy người bạn bên cạnh nghe thấy câu trả lời của Tân Di liền đưa mắt nhìn nhau, cùng cười ồ lên.
“Lấy hoa đặt tên, quả là tao nhã! Hôm nay chúng ta đây đều là mai lan trúc cúc cả rồi!”
Đám thư sinh lớn tiếng gọi tiểu nhị thêm rượu thêm món. Tân Di không thích uống rượu vì vừa cay, vừa nồng.
Cậu chỉ nếm một ngụm rồi đặt xuống, lười nhác ngả vào ghế, dáng vẻ dửng dưng kia giống hệt như một công tử sinh ra trong nhung lụa.
Mấy người kia cười cợt ép rượu, Tân Di chẳng nể mặt, chỉ chờ chắc chắn mấy vò rượu bị bỏ thuốc đã bị họ uống cạn sạch, cậu mới đứng dậy rời đi.
Không giữ được cậu, bọn họ đành nhớ kỹ dung mạo, nếu sau này bước chân vào quan trường, không chừng còn có thể bám víu được một hai phần.
Tân Di vội vàng bước ra, vừa ra ngoài thì mắt đã bị khói rượu làm cay cho long lanh ướŧ áŧ, trong đó lại giấu không nổi sự phấn khích. Cậu hỏi: “Xong rồi, có phải tôi rất lợi hại không?”
Hệ thống ngây người nhìn cảnh ấy, dữ liệu chập chờn hỗn loạn, ngẩn ngơ trả lời: [Trời đất ơi, cậu thật sự là đỉnh quá rồi.]
Nhiệm vụ ở thế giới này, e là chẳng bao lâu nữa đã có thể hoàn thành.
Tân Di tiếp tục vui vẻ tính toán: “Lễ tế ngày mai tôi sẽ biến thành mèo chui vào, rồi làm hỏng mấy thứ Cốc Lương Trạch Minh cần dùng!”
Cậu nói đến hăng hái, tay chân múa may, còn tiện tay hất bay luôn điểm sáng đại diện cho hệ thống.
Ở góc kia, một bàn ăn mặc tầm thường lặng lẽ đứng dậy rời đi.
Tế lễ trọng đại, để phòng có kẻ cố ý xúi giục dân chúng, Huyền Kính Vệ đều bố trí người ở khắp nơi.
Chuyện này ngay hôm ấy đã được trình lên Cốc Lương Trạch Minh.
Những việc như vậy vốn có Huyền Kính Vệ xử lý. Cốc Lương Trạch Minh lật tấu chương xem sơ qua, thấy lúc Huyền Kính Vệ còn chưa kịp ra tay thì đã có kẻ bí mật hạ dược, về sau Huyền Kính Vệ tra ra thì toàn là thuốc xổ.
Ngón tay Cốc Lương Trạch Minh khựng lại, cũng được.
Hắn đưa tay ném tấu chương rối rắm ấy sang một bên, Từ Dư bưng trà đến gần: “Bệ hạ, mai còn phải tế lễ, xin ngài nghỉ ngơi sớm.”
Ngón tay Cốc Lương Trạch Minh gõ bàn, Từ Dư đặt chén trà xuống.
Hắn nhặt tấu chương khác của Huyền Kính Vệ đọc qua, không thấy ghi gì về tung tích của con mèo kia.
Huyền Kính Vệ theo dấu trong ngọn núi thiếu niên đã nói, đúng là có vài vết tích, nhưng mèo yêu thì đã rời đi.
Cốc Lương Trạch Minh lặng lẽ xem hết chồng tấu chương ấy, không nói lời nào, chỉ đứng dậy rời đi.