Chương 15

Lạ thật, sao tự nhiên mình lại như thành kẻ mù chữ vậy ta.

Một chữ trên đó cũng không nhận ra.

Tân Di bước đi rụt rè, chân trước chân sau cùng nhấc, nhìn qua lại mấy lượt, xác nhận là không biết chữ liền chọt hệ thống.

“Cái này phải không?” Tân Di dí mũi ngửi ngửi, hệ thống kêu không phải, cậu liền đá văng xuống, rồi lại lấy cái mũi hồng ủi thêm một bản khác. “Cái này à?”

Đang tìm gì vậy?

Cốc Lương Trạch Minh lặng lẽ nhìn động tác của con mèo trắng, đưa tay giữ lại bản tấu suýt bị nó đá khỏi bàn. Nhìn bàn làm việc bị nó làm loạn, mấy bản khác còn bay lung tung đè cả lên tay áo hắn.

Từ Dư bên cạnh hít mạnh một hơi khí lạnh.

Tân Di đánh hơi một vòng đến mức mũi đau cả lên, cuối cùng cũng tìm được bản hệ thống cần, trên đó chi chít tên viết bằng mực.

Cốc Lương Trạch Minh cúi mắt, ánh nhìn sâu thẳm rơi trên cái đầu mèo con nhỏ xíu.

“Cố… là ngày…”

Hắn liếc qua, thấy ba chữ “Ly Nô” mà nó đọc sai hai chữ, đúng kiểu mèo hoang quê mùa.

Hắn bình thản dời ánh mắt đi.

Tân Di không hiểu, kéo dài giọng đọc một câu: “Giam cầm…”

“Cái này?” Cậu vẫn không nhận ra gì, lẩm bẩm như nói với chính mình: “Chưa giam à? Nếu chỉ có bản này, tôi gặm mất thì chẳng phải không có ai bị giam sao?”

Hệ thống: 【Không biết, cứ gặm trước đã!】

Tân Di ôm bản tấu mà gặm, gặm không đứt, ngược

lại bị mực trên đó làm bẩn cả lông quanh miệng.

Tân Di: “…”

Cậu tức giận hất đổ chén trà ở góc bàn, rồi giẫm móng ướt lên bản tấu, đi tới đi lui, mỗi bước để lại một dấu tròn như quả sơn trúc, làm mờ hết cả tên.

Khóe môi Cốc Lương Trạch Minh hiếm khi khẽ nhếch, hắn đưa tay rút bản tấu ra khỏi móng mèo.

“Đồ cẩu thả, cái gì cũng dám đυ.ng” Hắn quở trách.

Tân Di tai này lọt tai kia, chẳng nghe, chẳng hiểu.

Cốc Lương Trạch Minh nhìn ra con mèo này đặc biệt hứng thú với danh sách, lại nhớ đến những lời nó thường kêu, ánh mắt hắn trầm xuống, đặt bản danh sách xuống bàn, muốn xem nó còn làm gì tiếp

Thấy hắn không có ý ngăn cản, Tân Di vươn móng gẩy gẩy, kéo xuống một quyển tấu chương.

Bản tấu kia nằm ở tầng dưới cùng của chồng giấy tờ.

Khi đẩy cả chồng xuống, Tân Di lại nghiêng đầu nhìn nhìn, dường như đang suy nghĩ: hình như bản này cũng không quan trọng lắm nhỉ?

Nghĩ thế cậu liền vươn móng mèo ra, tiện tay kéo bản tấu ấy về phía mình, mở ra xem một chút.

Trên tờ giấy ghi rõ danh sách các quan viên trong triều bị bắt giữ trong vụ án này.

Vì để tránh tai mắt người khác, những tên này vốn được giấu kỹ, không dễ dàng viết ra giấy, càng không thể tùy tiện mang bản tấu này ra ngoài.

Cốc Lương Trạch Minh vẫn luôn che giấu bản tấu, giữ suốt bên người, ngay cả khi ngủ cũng để trên bàn, thế mà lại bị con mèo này lôi ra khỏi đống đó…

Cũng không biết giẫm bẩn như vậy có tác dụng không, hệ thống thấy khó mà thành công, đang xin cấp trên kiểm tra mức độ hoàn thành nhiệm vụ này.

Tân Di đi qua đi lại trên bàn, còn phải cẩn thận bước qua bàn tay đang đặt trên án của Cốc Lương Trạch Minh. Nếu chẳng may giẫm trúng, e rằng thứ bị lôi ra nhốt sau đó sẽ là cậu.

“Nhiều người quá, nhưng tôi không thấy tên Tằng Vương, hắn tên là gì?”

Hệ thống im lặng một lúc với tâm trạng phức tạp, cũng không định nói vì biết Tân Di dù có nghe cũng không hiểu:

【Lần này Cố Trạch không điều tra đến cùng, Tằng Vương đã chạy về phong địa trốn một thời gian mới bị người của Đại Lý Tự bắt.】

Tân Di nói: “À, để hắn chạy mất rồi.”

Tằng Vương?

Bản danh sách đó Cốc Lương Trạch Minh đã xem qua, đương nhiên biết không có tên Tằng Vương, nếu có thì người đi cùng Cố Trạch đã không chỉ có Huyền Tứ, mà còn cả Đại Lý Tự khanh.

Sắc mặt Cốc Lương Trạch Minh lạnh lẽo như phủ lớp băng giá, hắn vươn tay khẽ vuốt gáy Tân Di.

Tân Di không rõ sao lông mình lại dựng cả lên, quay đầu liếʍ lông mình, thỉnh thoảng liếʍ đến trúng tay của Cốc Lương Trạch Minh, rồi như bị dụ dỗ mà liếʍ cả ngón tay hắn.

Ngon thật.

Chụt chụt.

Nhân lúc Cốc Lương Trạch Minh không ngăn cản, cậu liếʍ thêm mấy cái mới dừng lại.

Cốc Lương Trạch Minh yên lặng để mặc nó, đợi nó dừng mới thu tay.

Hắn vê vê ngón tay, nhận lấy khăn lụa từ tay Từ Dư.

“Chưa cần vội bắt giữ” giọng Cốc Lương Trạch Minh nhạt như gió, hắn rửa tay trong chậu vàng cung nhân dâng lên, ném bỏ khăn lụa “Cũng không chuyển qua cho nha môn, Tuyên Tự đi cùng, lệnh Cố Trạch cùng Trung lang Bộ Công từng người xác nhận rồi báo lại cho trẫm, kẻ nào liên quan, toàn bộ xử trảm.”

Tân Di cứng đờ.

Cậu đang nhấc chân lên định bước lên người hắn thì chần chừ, bị hắn đưa tay kẹp lấy. Nam nhân buộc tóc đen, trong mắt dài hẹp sâu thẳm còn vương chút hàn ý chưa tan, nhìn nó hỏi:

“Cái móng dơ bẩn thế này mà dám đặt lên người trẫm?”

Tân Di hơi cụp tai lại đầy chột dạ, hỏi hệ thống:

【Không bắt giữ nữa mà chém đầu luôn, vậy có tính là tôi hoàn thành nhiệm vụ chưa?】